Cô bạn Lâm Miêu Miêu có tật giật mình sững sờ, theo phản xạ cúi đầu xuống, giả vờ như mình đang học tập rất nghiêm túc.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc cúi đầu, khóe mắt cô ấy lại liếc thấy gì đó.
Lâm Miêu Miêu ngẩn người, giây tiếp theo, cô ấy lại cẩn thận ngẩng đầu lên, nhìn về phía bục giảng, vừa nhìn một cái, mắt cô ấy lập tức trợn to, không nhịn được thốt lên một tiếng: "Vãi chưởng."
Kỳ Chí Linh đang cúi đầu yên tĩnh học bài ở bên cạnh nhíu mày, liếc mắt nhìn cô ấy một cái, trầm giọng dạy dỗ: "Đừng nói bậy, học bài cho tốt vào."
Nếu là ngày thường, Lâm Miêu Miêu chắc chắn sẽ đáp trả một câu "Mắc mớ gì tới cậu" nhưng hôm nay lại chậm chạp không có phản ứng, vẫn cứ ngây ngốc nhìn chằm chằm về phía trước.
Lâm Miêu Miêu lúc này căn bản không có thời gian để ý đến cậu ta.
Trong mắt Kỳ Chí Linh lóe lên một tia nghi hoặc, cậu ta nhìn theo ánh mắt của Lâm Miêu Miêu về phía trước.
Khi nhìn thấy hai cậu bạn nam đang đứng trên bục giảng, Kỳ Chí Linh đã hiểu ra mọi chuyện.
Con bé này, bệnh mê trai lại tái phát rồi.
Kỳ Chí Linh hừ lạnh một tiếng, có chút bực mình nhưng cũng không biết làm thế nào, chỉ hận con bé này không có mắt nhìn.
Rõ ràng cậu ta trông cũng không tệ lắm mà?
Thật không phải Kỳ Chí Linh tự luyến, ngoại hình của cậu ta được công nhận là thanh tú đẹp trai, đặc biệt là giữa một đám học bá có ngoại hình bình thường, học bá của lớp họ lại càng nổi bật.
Tuy có thể chưa đạt đến cấp bậc nam thần của trường nhưng hot boy của lớp thì cũng dư sức.
Lại vì có sẵn hào quang học bá, khiến cho học bá Kỳ ở trường còn được chào đón hơn cả nam thần thật sự, số nữ sinh thầm thương trộm nhớ cậu ta nhiều không kể xiết trong đó rõ ràng không bao gồm cô bạn Lâm Miêu Miêu.
Kỳ Chí Linh lại nhìn hai cậu bạn nam trên bục giảng.
Không trách con bé Lâm Miêu Miêu này nhìn đến thẳng mắt, hai cậu bạn kia quả thật rất đẹp trai. Chỉ xét về ngoại hình... là cậu ta thua rồi.
Nhưng sao con bé này có thể chỉ nhìn mặt được chứ?
Nông cạn!
Kỳ Chí Linh thầm mắng trong lòng một tiếng, lặng lẽ thu hồi tầm mắt, không nhìn nhiều nữa, đỡ phải phiền lòng.
Kỳ Chí Linh bình tâm lại, định tiếp tục nghiêm túc học bài.
Thế mà con bé bên cạnh cứ nhất quyết phải đối đầu với cậu ta, cậu ta vừa chuẩn bị tập trung thì nghe thấy cô ấy đột nhiên đè giọng gọi về phía trước hai tiếng: "Lăng Linh! Lăng Linh!"