Nói rồi cô bé theo thói quen cho tay phải vào trong găng tay, ngón tay bị thương cũng thuận thế luồn vào chạm phải vỏ trứng ấm áp và nhẵn bóng.
"A!"
Lăng Linh khẽ kêu lên một tiếng vì đau, theo phản xạ rụt tay lại.
Sau đó, cô bé phát hiện giọt máu trên ngón tay đã biến mất, chỉ còn lại vết xước nhỏ ửng đỏ.
Vốn dĩ định lấy bông để lau máu, sao mình còn chưa lau mà máu đã biến mất rồi?
Lăng Linh cúi đầu, vạch miệng găng tay ra nhìn vào bên trong, chỉ thấy trên vỏ trứng trắng bóng đột nhiên có thêm một vệt đỏ.
Lăng Linh lập tức thấy áy náy, ngại ngùng nói với Đản Đản: "Đản Đản xin lỗi nhé, chị làm bẩn em rồi."
Giây tiếp theo, xung quanh vỏ trứng lại lóe lên một vầng sáng nhàn nhạt kỳ lạ.
Lăng Linh tròn xoe mắt, kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, cô bé đưa tay lên dụi dụi mắt, nghi ngờ có phải mình đã nhìn nhầm hay không.
Đợi đến khi cô bé bỏ tay ra nhìn lại, vệt đỏ kia đã biến mất không còn tăm hơi.
Lăng Linh đang định nhìn kỹ hơn thì lại thấy vỏ trứng khẽ động đậy, chợt một tiếng "rắc" rất nhỏ vang lên, vỏ trứng nứt ra những đường mảnh bao bọc cả quả trứng.
Lăng Linh lập tức chẳng còn tâm trí đâu mà để ý xem vệt đỏ kia có biến mất hay không nữa, cô bé kích động đứng bật dậy, hai tay ôm lấy chiếc găng tay rồi gọi lớn về phía Phùng Tú Văn cách đó không xa: "Bà ngoại! Bà ngoại! Đản Đản sắp ra rồi!"
Phùng Tú Văn chợt nghe thấy cháu gái gọi mình lớn tiếng như vậy, còn tưởng đã xảy ra chuyện gì, bà lập tức buông việc đang làm trong tay, vội vàng chạy về phía cô bé.
Chân bà còn chưa kịp bước đi thì đã nghe được nửa câu sau, bước chân của Phùng Tú Văn cứng đờ rồi lập tức thả lỏng trở lại.
Haizz, bà còn tưởng có chuyện gì, cô nhóc làm bà giật cả mình, hóa ra là Đản Đản sắp nở.
Khoan đã... Đản Đản sao lại nở được nhỉ?
Phùng Tú Văn hoài nghi nhìn về phía Lăng Linh, trong lòng không tin lắm nhưng bà cũng biết cô cháu gái cưng của mình không phải là đứa trẻ thích nói dối, vì vậy trong lòng càng thêm nghi hoặc và cảnh giác.
Bà vừa rảo bước về phía Lăng Linh, vừa đoán rằng chắc cô bé đã vô ý làm nứt quả trứng nên mới tưởng lầm là Đản Đản sắp chui ra.
Lăng Linh gọi bà ngoại xong lập tức cúi đầu xuống lần nữa, hồi hộp nhìn chằm chằm vào Đản Đản sắp nở, hơi thở cũng bất giác nhẹ đi rất nhiều.