Chương 47

Mà cậu thiếu niên trong mơ dường như có thể nghe thấy tiếng lòng của cô, sau khi Lăng Linh phàn nàn xong, sắc mặt cậu tái đi, ánh mắt vô cùng ai oán nhìn cô: "Người không nhớ ra bổn long quân thì thôi, lại còn nói bổn long quân bị bệnh trung nhị! Bổn long quân một lòng chân thành mà lại bị người đối xử như vậy! Đúng là to gan lớn mật!!"

Nói rồi, có lẽ là thật sự bị phản ứng của Lăng Linh làm cho tức giận, giọng nói dần lớn hơn, cuối cùng bốn chữ "to gan lớn mật" gần như là gầm lên.

"Tít tít tít…"

Tiếng chuông báo thức lập tức kéo Lăng Linh ra khỏi giấc mơ, cô choàng mở mắt, bên tai dường như vẫn còn văng vẳng bốn chữ "to gan lớn mật", trong đầu toàn là đôi đồng tử màu vàng kim của cậu thiếu niên.

Lăng Linh định thần lại một lúc mới hoàn toàn tỉnh táo, không khỏi thầm cảm khái, xem ra cô vẫn còn nhớ thương Đản Tử, chỉ một câu Đản Tử bâng quơ đã khiến cô liên tưởng nhiều như vậy.

Hơn nữa, hình tượng của Đản Tử trong lòng cô quả thực là quá cao siêu đi!

Một con rồng khổng lồ uy vũ bá khí như vậy, hẳn là ước mơ của tất cả những con rắn nhỏ, cô đã thay Đản Tử thực hiện điều đó trong giấc mơ của chính mình.

Hình tượng con rồng khổng lồ đó lại còn chân thực đến thế, phảng phất như cô đã từng tận mắt nhìn thấy vậy.

Còn về cậu thiếu niên lạ mặt xuất hiện loạn xạ cuối cùng...

Tuy có hơi trung nhị một chút nhưng ít nhất cũng đẹp trai, Đản Tử nếu thật sự có thể hóa thành hình người giống cậu bạn kia thì bản thân Đản Tử chắc chắn cũng sẽ rất vui! Lại còn nói muốn báo đáp cô, quả thực rất xứng đáng với người mẹ già này của nó.

Nói chung tuy hoang đường không kiềm chế được nhưng cũng là một giấc mơ đẹp không tồi!

Vì thế, sáng sớm vừa đến trường, Lăng Linh trông có vẻ rất vui.

Lâm Miêu Miêu, người tối qua đã biết được "chiến tích" của cô bạn thân qua chat, tỏ ra rất ngạc nhiên, cầm hộp sữa bò vị dâu tây mang cho bạn mình rồi ghé sát lại hỏi: "Tối qua cậu cố ý lừa tôi à? Thật ra cậu giành được skin giới hạn đó rồi đúng không?"

Một câu nói lập tức đánh Lăng Linh trở về nguyên hình, khóe môi cô tức thì xịu xuống.

Lâm Miêu Miêu vừa thấy biểu cảm của Lăng Linh là biết ngay mình lại nói sai rồi.

Cô ấy vội vàng hai tay dâng hộp sữa bò vị dâu tây lên trước mặt Lăng Linh: "Tôi sai rồi! Tôi câm miệng! Mời ngài dùng sữa ạ!"