"Vậy ạ." Lăng Linh gật gật đầu” "Cũng tốt, trở về với tự nhiên, dù sao cũng tốt hơn là bị nuôi nhốt."
Nhiều năm trôi qua như vậy, lúc đó cô lại còn nhỏ tí, nói tình cảm còn sâu đậm bao nhiêu thì chắc chắn là không thực tế.
Trên thực tế nếu không phải hôm nay đột nhiên nhắc tới "Đản Tử", Lăng Linh còn không nhớ nổi mình từng có một đoạn lịch sử huy hoàng như vậy.
Lăng Hoa nhìn dáng vẻ đăm chiêu của con gái, còn tưởng cô có chút tiếc nuối nên an ủi vài câu: "Ba thấy con rắn đó rất thông minh cũng rất có linh tính, cho dù trở về với tự nhiên thì chắc chắn cũng có thể sống rất tốt, nói không chừng lúc này đã con cháu đầy đàn rồi."
Lăng Linh nhớ lại hồi nhỏ mình còn tưởng con rắn đó là do mình ấp nở, xem nó như con của mình, không khỏi bật cười: "Vậy chẳng phải bây giờ con đã là bậc lão tổ tông rồi sao?"
Có lẽ là vì buổi tối nói chuyện với ba về Đản Tử, ngày nghĩ gì đêm mơ nấy.
Lăng Linh có một giấc mơ kỳ lạ.
Đầu tiên là mơ thấy một con rắn nhỏ thon dài chưa lớn bằng bàn tay của mình, toàn thân tỏa ra ánh sáng xanh trắng, quấn mình nhảy múa trên đầu cô, kêu "ao ao" loạn xạ, dường như muốn nói gì đó với cô.
Sau đó đột nhiên con rắn nhỏ lớn phổng lên, to một cách khoa trương, một cái đầu rắn còn to hơn cả người cô.
Mà con rắn nhỏ sau khi lớn lên trông cũng không giống rắn lắm, càng giống hình tượng rồng trong phim ảnh hoạt hình hơn.
Vị trí đảo ngược, biến thành cô cưỡi trên đầu rồng, bay lượn giữa chín tầng trời.
Khung cảnh lại thay đổi.
Con rồng biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt tuấn tú đẹp trai xuất hiện trước mắt lại chính là cậu bạn tự xưng là Đản Tử gặp lúc tan học buổi chiều nhưng hình tượng có chút khác biệt.
Vẫn là khuôn mặt đó, đẹp trai không giảm nhưng màu tóc lại từ màu đen bình thường biến thành màu xanh xám, trong mắt cũng như đeo kính áp tròng màu vàng kim, trông rất giống một thiếu niên trong thế giới tưởng tượng bước ra từ truyện tranh.
Lời nói của cậu thiếu niên cũng vô cùng phù hợp với phong cách 2D trong thế giới tưởng tượng.
Trong mơ, cậu thiếu niên mắt sáng rực nhìn chằm chằm Lăng Linh, giọng nói trong trẻo: "Bổn long là Cửu Thiên Thần Long, người đã đánh thức bổn long, bổn long ắt sẽ báo đáp."
Dù là Lăng Linh trong mơ cũng phản ứng theo bản năng, im lặng nhìn chằm chằm cậu thiếu niên, cạn lời một lúc. Thật ra trong lòng cô đang âm thầm phàn nàn: Đẹp trai thế này mà sao lại mắc bệnh trung nhị nặng vậy chứ?