Chương 45

"Con không nói thế trước mặt cậu bé đó chứ?" Lăng Hoa hỏi.

"Đương nhiên là không rồi!" Lăng Linh dùng đũa chọc chọc vào bát cơm” "Con là người vô lễ như vậy sao?"

Lăng Hoa hài lòng gật đầu: "Ngoan!"

"Còn một trọng điểm nữa ba không nắm được…" Lăng Linh nhìn chằm chằm ba mình: "Cậu bạn kia đi lên tự giới thiệu nói cậu ấy tên là Đản Tử đó!"

"Đản Tử thì sao?" Lăng Hoa khó hiểu: "Có thể là tên ở nhà của cậu bé đó? Hoặc là biệt danh trên mạng chẳng hạn?"

"Biệt danh trên mạng..." Điều này lập tức mở ra một hướng suy nghĩ mới cho Lăng Linh.

Chẳng lẽ nói nhận nhầm người là nhận nhầm bạn trên mạng? Cậu bạn kia đến để gặp mặt bạn qua mạng?

Vẫn không đúng, gặp mặt bạn qua mạng mà lại chọn ngay cổng trường lúc tan học sao? Hơn nữa vừa đến đã kéo cô thì quá bất lịch sự, còn muốn tiếp tục làm bạn tốt qua mạng nữa không chứ.

Lăng Linh vẫn không nghĩ ra nhưng cũng không suy nghĩ sâu thêm rất nhanh đã không còn vướng bận, cô ngước mắt nói tiếp: "Tên gì cũng không quan trọng, con chủ yếu muốn hỏi là, ba không cảm thấy cái tên Đản Tử này rất quen thuộc sao?"

"Bánh trứng gà non? Kem trứng à?" Lăng Hoa thuận miệng nói ra hai món liên quan, đều là món con gái thích ăn, ngừng một chút, lại cảm thấy nếu đơn giản như vậy, Lăng Linh chắc chắn sẽ không cố ý nhắc đến, cẩn thận suy nghĩ rồi chợt lóe lên ý tưởng: "Đúng rồi, hồi tiểu học con có nuôi một con thú cưng nhỏ, có phải đặt tên là Đản Tử không?"

Lăng Linh mừng rỡ: "Đúng! Chính là Đản Tử!"

Lăng Hoa có chút kinh ngạc: "Chuyện này cũng gần 10 năm rồi, con mà vẫn còn nhớ sao? Lúc đó con còn nhỏ tí mà."

Nhắc tới thú cưng nhỏ ngày xưa của mình, Lăng Linh cũng không khỏi có chút xúc động: "Đương nhiên là nhớ rồi, đó là con thú cưng đầu tiên và cũng là duy nhất trong đời con, hơn nữa còn là một con rắn nhỏ, sao có thể không nhớ được chứ... Nhưng mà thật ra cũng không nhớ rõ lắm, sau này là đưa cho chú Xa Thành phải không ạ?"

Khoảng thời gian Lăng Linh mới được đón từ nhà bà ngoại về, cả ngày trong miệng đều nhắc đến Đản Tử, hơn nữa con rắn nhỏ đó rất có linh tính, lúc ấy đã để lại ấn tượng khá sâu sắc cho Lăng Hoa.

Được Lăng Linh nhắc nhở như vậy, Lăng Hoa cũng nhớ lại được một chút.

"Là đưa cho anh Thành nhưng hình như nuôi không được bao lâu thì con rắn đó tự mình chạy mất rồi." Lăng Hoa nói.