Lăng Linh: "..."
Có thể nói chuyện vui vẻ được không ạ?
Lăng Hoa: "Khụ khụ, chẳng phải là vì con gái của ba quá xinh đẹp, ba sợ đám nhóc thối bên ngoài đứa nào cũng có ý đồ xấu sao?"
Lăng Linh: "Ba nghĩ con gái ba là vạn người mê đấy à?"
Lăng Hoa: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Vẻ mặt trông còn đặc biệt chân thành.
Từ nhỏ đến lớn, Lăng Linh quả thực đã nghe không ít người khen cô xinh cho nên đối với ngoại hình của mình, Lăng Linh vẫn có một chút tự tin, nhưng cũng chỉ là một chút thôi.
Vì vậy, cô nhận thức rất rõ ràng rằng nhan sắc này của mình tuyệt đối chưa đến mức vạn người mê như lời ba cô nói!
"Không phải!" Dù được khen Lăng Linh vẫn có chút vui vẻ nhưng kiểu tâng bốc ngốc nghếch này hoàn toàn không đáng cổ vũ: "Ba bình thường lại đi! Tắt bộ lọc đi được không?"
Lăng Hoa phối hợp làm động tác bấm bấm vào không khí trước mắt: "Tắt bộ lọc rồi mà xem, con gái của ba vẫn xinh đẹp như hoa."
Lăng Linh: "..."
Thôi bỏ đi, cô chịu thua, có lẽ đây chính là ba ruột.
"Ba đừng ngắt lời nữa, lại ngắt lời là con không nói chuyện với ba nữa đâu." Lăng Linh lập tức nghiêm mặt, nghiêm túc cảnh cáo.
Lăng Hoa đưa tay lên miệng, làm bộ kéo khóa lại sau đó ra hiệu bằng mắt bảo Lăng Linh có thể tiếp tục.
Một câu chuyện mới nói đã bị cắt ngang hai lần liên tiếp, Lăng Linh tụt hết hứng nói chuyện.
Lúc này ba cô có vẻ đã ngoan ngoãn thật sự nhưng Lăng Linh lại không muốn nói thêm gì nữa.
Mấp máy môi, Lăng Linh cuối cùng quyết định bỏ qua quá trình ở giữa, đi thẳng vào trọng điểm: "Trong đó có một cậu bạn đi lên nói cậu ấy là Đản Tử nhưng thật ra tên thật là Huyền gì đó, sau đó ba đoán xem cậu bạn kia họ gì? Cậu ấy họ Quy! Tên là Quy Tuế Tuế!"
Lăng Linh biết chắc chắn ba mình không đoán ra được nên cũng không định để ba đoán thật mà công bố ngay đáp án chính xác.
Tiểu Long Quân đáng thương, trước mặt Lăng Linh lại không xứng có được một cái tên đầy đủ, ngược lại là cái cậu Quy Tuế Tuế này lại dựa vào cái họ độc đáo và cái tên thuận miệng dễ nhớ khiến Lăng Linh nhớ kỹ ngay lập tức.
May mà cuộc đối thoại giữa hai cha con, Tiểu Long Quân không biết, nếu không chắc chắn phải tức đến ngất đi mất.
"Họ Quy? Một cái họ hiếm thấy như vậy." Lăng Hoa gật đầu, lập tức hiểu được ý của con gái mình.
"Đúng không! Còn tên là Tuế Tuế, con nghe một cái là liên tưởng đến lén lút ngay." Lăng Linh nói.