Cô thật sự rất muốn biết rốt cuộc 616 có phải là ngày sinh nhật của tổng giám đốc công ty hay không!
Lần tìm kiếm này khiến Lăng Linh khá ngạc nhiên.
Bách khoa toàn thư cho thấy tổng giám đốc của công ty game này lại là một người trẻ tuổi, mới 27 tuổi, hơn nữa còn rất đẹp trai, tên cũng rất đặc biệt, họ Hắc, tên Kiểu.
Lăng Linh sợ mình nhận nhầm nên còn đặc biệt tìm kiếm cách đọc của cái tên này, heijiao: "jiao" đọc thanh thứ ba.
Nhìn thấy cái tên này, Lăng Linh bất giác nhớ tới hai cậu bạn lạ mặt gặp lúc tan học, một người họ Huyền, một người họ Quy, đều là những họ mà trước đây cô rất ít thấy.
Đặc biệt là họ Quy, Lăng Linh chưa từng gặp qua ngoài đời thực bao giờ.
Mấy chuyện đó không phải trọng điểm! Trọng điểm là, sinh nhật của vị tổng giám đốc công ty game này cũng không phải ngày 16 tháng 6! Vậy rốt cuộc việc cài đặt thời gian này có ý nghĩa gì chứ?!
Thiếu nữ nghiện game Lăng Linh tỏ ra rất khó chịu.
Dù Lăng Linh đã cố gắng che giấu nhưng khi cô từ trong phòng ra ăn cơm, Lăng Hoa vẫn nhạy bén nhận ra con gái rượu nhà mình tối nay tâm trạng có vẻ không tốt.
"Sao thế con?" Lăng Hoa quan tâm hỏi: "Đồ ăn không hợp khẩu vị à?"
Nhà họ ai rảnh thì người đó nấu cơm, bình thường công việc của Lăng Hoa bận hơn một chút cho nên số lần ông vào bếp ít hơn Cố Minh Duyệt rất nhiều, cách lần trước ông nấu ăn cũng đã một thời gian, không biết có phải món ăn làm ra đã không còn hợp khẩu vị của cô con gái rượu nữa không.
"Không có đâu ạ." Lăng Linh lắc đầu, giơ ngón cái với ba mình:"Ngon lắm ạ!"
Lăng Hoa: "Vậy là chuyện ở trường à?"
Lăng Linh đành cười, tâm trạng tốt lên nhiều trước sự quan tâm của ba: "Ba, ba đừng đoán mò nữa."
Tuy quan hệ giữa cô và ba rất tốt, ba cô cũng không phản đối cô chơi game, chỉ cần không quá đà là được nhưng dù sao ông cũng là phụ huynh, cái chuyện vì không giành được skin giới hạn mà tiếc nuối, dẫn đến bây giờ trông buồn rười rượi thế này, Lăng Linh chắc chắn ngại không dám nói thẳng với ba.
Lăng Hoa thấy trên mặt con gái cuối cùng cũng có chút ý cười thì trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều: "Được được được, ba không hỏi nữa, con gái lớn rồi, có chút bí mật nhỏ ba cũng có thể hiểu."
Lăng Linh: "..."
Nếu câu này không nói với giọng tủi thân như vậy thì tốt hơn rồi.
Chắc hồi nhỏ ba cô cũng có ước mơ làm diễn viên nhỉ?