Chương 36

Nhưng trực tiếp quay người bỏ đi cũng không được lịch sự cho lắm, Lăng Linh từ nhỏ đã được giáo dục tốt nên không làm được chuyện này, chỉ có thể hỏi nam sinh xa lạ một cách gấp gáp: "Cậu có việc gì không? Nếu không có gì thì chúng tôi đi trước nhé."

Lăng Linh cũng không quên gộp cả Lâm Miêu Miêu vào thành "chúng tôi", chủ yếu là vì chàng trai xa lạ trước mặt này có chút kỳ quái, Lăng Linh sợ để cô bạn thân mê trai của mình ở lại một mình sẽ bị nam sinh này lừa.

Lăng Linh vừa mở miệng, âm thanh còn mang theo một tia vội vã không thể kiềm chế, ánh mắt của nam sinh tức khắc trở nên ai oán, giọng nói cũng ủ rũ: "Cậu không nhớ ra..."

Lời còn chưa nói xong, phía sau nam sinh đột nhiên lại lao ra một nam sinh khác, một tay túm chặt lấy cậu ta, sau đó lớn tiếng cắt ngang lời cậu ta: "A Thương, cậu nhận nhầm người rồi!"

Sau đó lại cười xin lỗi với Lăng Linh và Lâm Miêu Miêu: "Hai vị tiểu thư, thật sự xin lỗi ạ."

Lăng Linh nhìn nam sinh đột nhiên xuất hiện, không khỏi nhướng mày.

Chuyển mắt lại đi xem cô bạn thân mê trai nhà mình, ừm, rất tốt, lại một lần nữa không ngoài dự đoán của cô, bạn học Lâm Miêu Miêu mê trai lại xem đến thẳng cả mắt rồi.

Có lẽ người đẹp đều sẽ thu hút lẫn nhau, nam sinh mới xuất hiện này cũng có một gương mặt đẹp hiếm thấy nhưng khác với vẻ anh tuấn tiêu sái của vị "A Thương" trong miệng cậu ta, vẻ đẹp của nam sinh này càng thiên về kiểu đáng yêu, một gương mặt baby tròn trịa khiến người ta nhìn là muốn đưa tay lên nhéo.

Nhưng Lăng Linh không phải là loại người không kiểm soát được bản thân, chỉ yên lặng thưởng thức hai giây, thu hồi tầm mắt, đưa tay túm lấy Lâm Miêu Miêu, định chào hỏi thêm một câu rồi lập tức chuồn đi.

"Không có gì, nếu là nhận nhầm người, vậy chúng tôi đi đây ạ." Lăng Linh nói, xoay người muốn đi.

Kéo, không kéo được.

Cô bạn Lâm Miêu Miêu này lại vẫn đang ngây ngốc nhìn chằm chằm tiểu thịt tương mới đến.

Lăng Linh: "..."

Rốt cuộc, tại sao mình lại có một cô bạn thân vô dụng như vậy?

"Cậu có đi hay không hả?" Lăng Linh bất đắc dĩ huơ huơ cánh tay Lâm Miêu Miêu, nhắc nhở.

"Cậu có việc gấp à?" Lâm Miêu Miêu còn chưa kịp nói gì, nam sinh tên A Thương bên cạnh lại đột nhiên mở miệng.

"Ừm." Lăng Linh gật gật đầu.

"Chuyện gì thế?" Nam sinh lại hỏi.

Lăng Linh: "..."

Lăng Linh nghiêm túc nhìn chằm chằm cậu ta, sự lịch sự đã khiến cô không trực tiếp phàn nàn ra lời, cô kiềm chế nói một câu: "Chúng ta có vẻ không thân quen lắm nhỉ, cảm ơn đã quan tâm."