Chương 33

"Chị gái à, chúng ta đã học lớp 11 rồi, cậu cũng nên thu tâm lại đi thôi!" Lâm Miêu Miêu nói với giọng thấm thía giáo dục.

Lăng Linh thờ ơ liếc bạn mình một cái: "Em gái à, đây là lời mà một người đội sổ lớp như cậu xứng nói với tôi à?"

Lâm Miêu Miêu: "..."

Chết tiệt! Người so với người đúng là tức chết mà!

Rõ ràng sau giờ học ai cũng chơi như nhau, trong giờ học cô cũng không lười biếng, thậm chí còn nghe giảng nghiêm túc hơn cả Lăng Linh, vì sao Lăng Linh lại có thể luôn duy trì thành tích top trung bình khá của lớp, còn cô ấy thì lại đội sổ?

"Nói!" Lâm Miêu Miêu một tay túm chặt cổ áo đồng phục của Lăng Linh, ra vẻ mặt hung hãn: "Có phải cậu lén lút học bài sau lưng tôi không!?"

Lăng Linh ngửa cổ ra sau, để khỏi bị cô tiểu thư không biết nặng nhẹ này siết chết, miệng nói cho có lệ: "Đúng đúng đúng! Tôi ngày nào cũng thâu đêm suốt sáng, thắp đèn đọc sách đến khuya, cậu còn không mau mau nỗ lực lên."

Lâm Miêu Miêu quả thực cạn lời, thấy cô còn trốn lại dùng sức túm xuống: "Lời này cậu nói ra có chột dạ không? Ngày nào cũng thâu đêm suốt sáng chơi game thì còn nghe được đó?"

Lăng Linh bị kéo đến cúi cả đầu xuống nhưng cũng không giãy giụa, chỉ ngước mắt lên, đáy mắt lại ánh lên ý cười: "Thì chẳng phải cậu nói tôi lén học bài sao? Tôi không nói như vậy một chút, an ủi cậu một chút, để cậu cân bằng tâm lý một chút à?"

Lâm Miêu Miêu nghe vậy tức giận lườm cô: "Tôi thật sự cảm ơn cậu nha!"

Lăng Linh: "Dễ nói dễ nói..."

Vừa dứt lời, cánh tay còn lại đang tự do của Lăng Linh đột nhiên bị người khác nắm lấy, ngay sau đó một lực mạnh mẽ kéo cô ra khỏi sự kìm kẹp của Lâm Miêu Miêu.

Lăng Linh cứ duy trì tư thế cúi đầu nghiêng người kỳ quặc, bị lực đạo kia kéo đi về phía trước vài bước.

"Mẹ kiếp! Cậu…" Lăng Linh nghe thấy Lâm Miêu Miêu khó chịu chửi một câu, thế nhưng lời tiếp theo mới mở đầu đã đột nhiên im bặt.

Lăng Linh cảm thấy kỳ quái, là cái gì đã khiến vị đại tiểu thư này ngưng lại lời chửi mắng đang tức giận?

Lời đã mở đầu rồi mà lại có thể dừng lại, đối với đại tiểu thư Lâm Miêu Miêu trước nay không chửi không vui, thẳng tính thẳng miệng mà nói, quả thực quá không dễ dàng.

Lăng Linh tò mò đứng thẳng người dậy, ngẩng đầu theo cánh tay đang túm lấy mình nhìn về phía trước.

Lăng Linh cao 1 mét 68, trong đám con gái không tính là lùn, dù vậy nhìn chủ nhân của cánh tay kia cũng cảm thấy hơi có chút vất vả, phải ngẩng đầu lên mới được.