Chương 31

Đừng khóc, tôi sẽ đi tìm cậu.

Tuy cô bé Lăng Linh không hiểu lời Tiểu Long Quân nói nhưng lại cảm nhận được rõ ràng sự an ủi từ hành động chủ động thân mật của Đản Tử.

Những người khác nhìn thấy cảnh tượng này đều không khỏi cảm khái, con rắn này thật sự rất có linh khí.

Ngay cả Cố Minh Duyệt luôn sợ rắn nhất khi nhìn thấy hình ảnh con gái cưng nhà mình và con rắn cưng của nó hòa hợp với nhau, trong nháy mắt dường như cũng không còn cảm thấy loài sinh vật như rắn làm người ta rợn tóc gáy nữa.

Sau khi cô bé Lăng Linh đi rồi, Xa Thành làm bộ làm tịch đến hỏi mua con rắn từ Phùng Tú Văn.

Phùng Tú Văn tuy cảm thấy có chút lỗi với cháu ngoại gái nhưng bà thật sự không rành việc nuôi rắn, thấy Xa Thành là một chuyên gia nuôi rắn và dường như thật sự rất thích Đản Tử, bà cũng không do dự nhiều mà đưa con rắn cho anh ta.

Đương nhiên, tiền thì tuyệt đối không thể nhận, chỉ dặn dò Xa Thành phải đối xử tốt với Đản Tử, lần sau cháu ngoại gái của bà trở về nếu còn nhớ đến Đản Tử cũng có thể đến chỗ Xa Thành để thăm.

Tiểu Long Quân vừa ra khỏi nhà Phùng Tú Văn, Quy Niên Thường đã sớm chờ để nghênh đón cậu về Long Cung lập tức hiện thân, nhận lấy Tiểu Long Quân từ trong tay Xa Thành.

Tiểu Long Quân là người có ơn tất báo, cậu đều ghi nhớ lòng tốt của Xa Thành, bèn bảo Quy Niên Thường cho Xa Thành một túi lớn trân châu biển sâu.

Lần trước đến Quy Niên Thường đã nói với cậu rồi, các trưởng bối đã để lại cho cậu rất nhiều vàng bạc châu báu, còn có một tòa Long Cung khổng lồ xa hoa, cho nên cậu chính là một Tiểu Long Quân siêu cấp giàu có!

-

"Lăng Linh! Cậu chạy nhanh như vậy làm gì? Chờ tôi với!" Phía sau truyền đến một giọng nữ trong trẻo, lớn tiếng gọi tên cô.

Lăng Linh không cần quay đầu lại cũng biết, đó là cô bạn thân từ nhỏ đến lớn của mình, bạn học Lâm Miêu Miêu.

Các cô quen nhau từ năm lớp một tiểu học, mãi cho đến tận bây giờ là lớp 11, tất cả đều học chung một lớp, nhiều năm như vậy trôi qua, tình cảm vô cùng thân thiết.

Cho nên, cho dù hôm nay tan học Lăng Linh không đợi bạn mình, cô cũng không sợ bạn mình giận bởi vì cô đoán được cô bạn này chắc chắn sẽ không dễ dàng để cô trốn thoát.

Bước chân của Lăng Linh không hề dừng lại, cô quay đầu liếc về phía Lâm Miêu Miêu, cao giọng đáp một câu: "Cậu nhanh lên!"