Chương 30

Đại quản gia đương nhiệm của Long tộc là một con rùa lông xanh đã sống 8000 năm, tên là Quy Niên Thường, là một trong số ít yêu tu "lớn tuổi" còn lại của Giới Tu chân hiện nay.

Nếu đặt ở thời đại linh khí sung túc, thần yêu ngang dọc ngày trước, tu vi 8000 năm của Quy Niên Thường thật sự chẳng đáng là gì, mà vì nền tảng của Quy Niên Thường cũng bình thường, tuổi tác tuy cao nhưng đạo hạnh thật ra cũng chỉ tầm thường, so với các đại yêu ngày trước nhưng so với các tiểu yêu hiện nay, Quy Niên Thường vẫn là một đại tiền bối chính hiệu, cho nên cho dù đã về hưu khỏi Sở Quản lý Giới Tu chân, ông vẫn rất có tiếng nói.

Ông đã chủ động liên hệ với lão đại đương nhiệm của Sở Quản lý Giới Tu chân là Hồ Ngọc Trừng, nói rằng một ngọn đèn long hồn trong Long Cung đột nhiên sáng lên, điều này đại biểu cho việc có Thần Long giáng thế.

Lại liên hệ với báo cáo về linh lực dị động của tiểu yêu, nhất thời mọi chuyện đều sáng tỏ.

Quy Niên Thường cũng ở trong đội ngũ, vừa nhìn thấy tiểu Thần Long, ông đến cả hình tượng đức cao vọng trọng vẫn duy trì trước mặt các hậu bối cũng không màng nữa, tức khắc kích động đến nước mắt tuôn rơi, nếu không phải Tiểu Long Quân còn chưa hóa thành hình người, e là Quy Niên Thường đã muốn ôm đùi Tiểu Long Quân mà khóc rồi.

Quy Niên Thường đương nhiên không thể để tiểu chủ tử nhà mình lưu lạc bên ngoài, ở trong cái nhà "keo kiệt" của loài người này, lập tức muốn mang Tiểu Long Quân về Long Cung, kết quả bị Tiểu Long Quân từ chối.

Cậu nghĩ Xa Thành vẫn rất đáng tin cậy, anh ta nói đứa con người sau này cũng phải trở về thành phố, không thể mang theo cậu, khoảng cách đến ngày con người trở về cũng không còn mấy ngày nữa, không bằng cứ chờ đến lúc đó rồi hẵng đi.

Ngày đó cuối cùng cũng đã đến.

Cô bé Lăng Linh nước mắt lưng tròng bưng Đản Tử, cùng Đản Tử cáo biệt nói sau này sẽ trở về thăm nó.

Những giọt nước mắt ấm áp rơi trên lớp vảy non nớt của Tiểu Long Quân, xuyên qua lớp vảy mỏng chạm thẳng đến da thịt, tâm trạng của Tiểu Long Quân cũng vì vậy mà càng thêm sa sút.

Nhưng cậu là Long quân cao quý, nước mắt và cậu một chút cũng không hợp, cậu không thể khóc.

Tiểu Long Quân luôn dè dặt và kiêu ngạo, vào khoảnh khắc sắp phải chia ly, cuối cùng vẫn chủ động một lần.

Cậu chống người dậy, chủ động cọ cọ đầu vào mặt cô bé Lăng Linh, để tỏ ý an ủi "gào ô" một tiếng.