May quá, chắc không phải trứng rắn.
Vỏ trứng rắn thường khá mềm, trước đây Phùng Tú Văn cũng từng tự tay sờ qua rồi, cảm giác khi chạm vào quả trứng này rõ ràng không giống.
Thật ra là trứng gì cũng không sao cả, dù sao rơi vào tay cô nhóc này thì cuối cùng cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì, hoặc là vỡ, hoặc là bị đem đi nấu chín, chẳng lẽ cô nhóc lại có thể thật sự ấp ra một chú gà con hay một sinh vật nhỏ nào khác được sao?
Bao nhiêu năm nay, Phùng Tú Văn chưa từng gặp con rắn nào trong vườn táo nhà mình nhưng quan tâm quá thì sẽ loạn, cũng không thể trách bà nghĩ ngợi lung tung.
Phùng Tú Văn chủ yếu là sợ cháu gái mình chơi bên ngoài gặp phải nguy hiểm, dự định ngày mai sẽ nhờ người làm trong nhà kiểm tra kỹ lại khu vườn một lượt, nếu có sâu bọ độc hại gì thì phải diệt đi.
“Bà ngoại! Bà nhẹ tay một chút, bà sắp làm vỡ Đản Đản của cháu rồi!”
Với bộ não của cô bé lớp một, đương nhiên Lăng Linh không thể hiểu được nỗi lo của bà ngoại, lúc này mọi sự chú ý của cô bé đều dồn vào quả trứng trong tay bà.
Nếu không phải vì luôn được giáo dục về đức tính “kính già yêu trẻ”, biết rằng phải tôn trọng người lớn thì lúc này cô bé đã không nhịn được mà vươn tay giật lại Đản Đản yêu quý của mình rồi.
“Không vỡ, không vỡ đâu.”
Phùng Tú Văn buồn cười nhìn cô cháu gái đang lo lắng của mình, bà đổi tư thế đặt quả trứng vào lòng bàn tay rồi đưa đến trước mặt Lăng Linh: “Đây, không phải vẫn còn nguyên đây sao?”
Lăng Linh nhanh như cắt vươn đôi tay nhỏ nhắn đón Đản Đản về, âu yếm nhìn mấy lần, xác nhận Đản Đản thật sự không bị gì rồi mới lại dùng chiếc chăn lông nhỏ bọc nó lại.
Sau đó... cô bé lại đặt nó xuống dưới mông nhưng lần này đã cẩn thận hơn, không ngồi thẳng lên trên mà chỉ ngồi xổm hờ hờ.
Cô bé cũng thật sự sợ sẽ như lời bà nói, lỡ không cẩn thận làm vỡ mất Đản Đản.
Phùng Tú Văn vừa thấy tư thế này của cháu gái thì còn gì mà không hiểu, bà thầm nghĩ cô nhóc này cũng biết nghe lời đấy chứ nhưng cũng không hoàn toàn nghe lời.
“Tư thế này của cháu là học gà mái nhà mình à?” Bà Phùng Tú Văn cười hỏi.
“Dạ!” Lăng Linh gật đầu.
"Bé Linh à, cháu làm thế này thì không ấp ra gà con được đâu."
Bà Phùng Tú Văn cố gắng giảng giải đạo lý cho cô nhóc.
"Tại sao ạ?"
Lăng Linh không thật sự hiểu: "Gà mẹ cũng ấp ra gà con như thế mà! Sao cháu lại không thể ạ?"