Tuy rằng nằm trên chiếc ghế không biết làm bằng chất liệu gì này rất thoải mái nhưng Tiểu Long Quân vẫn muốn trở lại bên cạnh con người kia hơn.
Không biết vì sao, ở bên cạnh con người lại có cảm giác yên ổn thoải mái đến lạ... có thể là do lúc cậu phá vỏ đã hút vào một giọt máu của đứa con người chăng?
Xa Thành lại có thể ngay lập tức hiểu được chữ "về" trong miệng Tiểu Long Quân là về đâu nhưng đối với việc tiểu Thần Long lại nảy sinh lòng trung thành với nhà Phùng Tú Văn, anh ta cảm thấy vô cùng kinh ngạc, lẽ nào Long tộc cũng có cái gọi là "hiệu ứng chim non"?
"Cái này, trời cũng không còn sớm nữa, nhà dì Phùng và cô bé có lẽ đã ngủ rồi..." Xa Thành nhỏ giọng giải thích.
Tiểu Long Quân tức khắc có chút không vui.
Loài người đúng là phiền phức, ngày nào cũng phải ngủ.
Thấy tiểu Thần Long tuy khó chịu nhưng cũng không có vẻ muốn nổi giận, lá gan của Xa Thành cũng lớn hơn một chút, dám lắm lời: "Thần Long đại nhân, lúc ngài phá vỏ thì các yêu quái trong khu này đều có cảm ứng, nói vậy thì Sở Quản lý Giới Tu chân lúc này hẳn là đã biết đến sự tồn tại của ngài rồi. Với thân phận như ngài, chắc chắn không thể nào ở lại trong nhà một người thường được, cho nên... nếu ngài bằng lòng, ngày mai tôi sẽ tìm một lý do để cho qua chuyện, ngài cũng không cần phải quay về nữa."
Xa Thành vừa dứt lời, thấy tiểu Thần Long đột nhiên từ trên sofa bay lên trời, cùng lúc đó trong phòng đột nhiên sương mù tràn ngập, còn kèm theo từng tia chớp.
Xa Thành sợ đến mức lập tức im bặt, hơi thở cũng bất giác nhẹ đi rất nhiều, sợ vô ý bị một tia sét nào đó bổ trúng mình, một bên còn không nhịn được mà lo lắng cho đống đồ đạc quý giá trong nhà.
Nó là một chú rắn rất có yêu cầu về chất lượng cuộc sống, cho nên phần lớn đồ đạc trong nhà đều khá đắt tiền, đối với anh ta mà nói, lỡ như bị đánh hỏng rồi, tạm thời anh ta không có tiền để mua đồ mới.
Tiểu Thần Long đột nhiên lại nổi tính khí gì thế này. Xa Thành không khỏi có chút buồn bực.
Anh ta nói sai cái gì sao? Rõ ràng anh ta đều đang tính toán thay cho tiểu Thần Long mà!
"Thần Long đại nhân, ngài bớt giận!"
Xa Thành vội vàng lên tiếng trấn an: "Nếu ngài không muốn, ngày mai tôi vẫn sẽ đưa ngài trở về... hoặc là tối nay đưa ngài về cũng được!"
Bây giờ anh ta thật sự chỉ ước có thể nhanh chóng, lập tức, ngay tức thì tiễn vị thần này đi!