Chương 24

Hơn hai ngàn năm trôi qua, nhân gian giới cũng quả thật nên có sự phát triển. Tiểu Long Quân tỏ vẻ vô cùng thấu hiểu.

Xa Thành nói đến khô cả miệng, vừa nói vừa quan sát phản ứng của tiểu Thần Long.

Tuy trên gương mặt rồng nhỏ nhắn kia thật ra cũng không nhìn ra được biểu tình gì nhưng khí tràng xung quanh tiểu Thần Long biến hóa vẫn rất rõ ràng, ví như lúc còn ở trong nhà Phùng Tú Văn, Xa Thành có thể cảm nhận rõ ràng được sự dao động cảm xúc vui buồn của tiểu Thần Long.

Thế nhưng lúc này sau khi nghe anh ta giảng giải một lượng thông tin khổng lồ như vậy xong, tiểu Thần Long ngược lại có vẻ rất bình tĩnh, làm cho Xa Thành không hiểu ra sao.

Lẽ nào những lời anh ta nói còn không có trọng lượng bằng mấy câu của cô bé loài người kia sao?

Thần Long không hổ là Thần Long, một tiểu yêu như anh ta vẫn là đừng có ý định tìm hiểu làm gì.

"Cái đó, Thần Long đại nhân, ngài còn có gì muốn hỏi tôi không ạ?" Xa Thành yếu ớt hỏi.

Lúc này Tiểu Long Quân đã thoải mái dễ chịu nằm ườn trên chiếc sofa da của Ý mà Xa Thành đã chi bộn tiền để mua, hơn nữa còn nhanh chóng tiêu hóa nội dung lời nói của Xa Thành, nghe thấy Xa Thành hỏi như vậy, cậu lười biếng nâng mí mắt: "Không có."

Xa Thành: "Vâng ạ."

Cũng đúng, anh ta suýt nữa thì quên, tiểu Thần Long trước mặt này tuy có ký ức truyền thừa và thần lực bẩm sinh nhưng bản chất thật ra cũng chỉ là một chú rồng con mới nở, không thể dùng góc độ của một con rắn trưởng thành như anh ta để xem xét được.

Dù sao vẫn là một đứa trẻ, đối với những lời thao thao bất tuyệt này của anh ta có lẽ không có hứng thú gì.

Nghĩ như vậy, Xa Thành đột nhiên dường như cũng không còn sợ hãi tiểu Thần Long như vậy nữa.

Xa Thành trên mặt không hề biểu lộ ra, vẫn cung kính hèn mọn, nhưng Tiểu Long Quân lại nghe ra được một chút ý vị khác từ chữ "Vâng ạ" đầy nghi vấn và ngập ngừng kia, đầu đuôi nhỏ lắc lắc, giọng nói non nớt lạnh lùng vang lên: "Chuyện đơn giản rõ ràng như vậy, có gì đáng để hỏi."

Xa Thành: "..."

Xa Thành: "Thần Long đại nhân ngài thật thông minh!"

Tiểu Long Quân: "Hừ! Giả tạo."

Lòng ham muốn sống sót của Xa Thành cực mạnh, vội vàng giơ tay thề thốt: "Tôi không phải, tôi không có, tôi là thật lòng!"

Tiểu Long Quân lười để ý đến anh ta nữa, trên chiếc sofa da của Ý điều chỉnh lại một tư thế thoải mái: "Được rồi, mau đưa bổn long quân về đi."