Chương 21

Sau khi tự trấn an tinh thần đủ rồi, Xa Thành cuối cùng cũng lấy hết can đảm, vừa chuẩn bị đưa tay ra nhận thì cô bé Lăng Linh lại đột nhiên rụt tay về.

Xa Thành: "..."

Thật sự cho rằng lá gan của anh ta cũng lớn như đứa trẻ con loài người này sao? Anh ta đưa tay ra một lần khó khăn biết bao nhiêu!

Cô bé này sẽ không hối hận đấy chứ.

Xa Thành vừa định khuyên thêm hai câu thì đã nghe thấy giọng nói vừa non nớt vừa ngọt ngào của cô bé vang lên.

"Đản Tử, em cứ yên tâm đi theo chú nhé, phải ngoan đó, chị sẽ nhớ em." Cô bé Lăng Linh đưa tay lên ngay trước mắt, nhìn thẳng vào mắt Đản Tử, nghiêm túc dặn dò.

Cái dáng vẻ và ngữ khí nhỏ nhắn đó rất giống một bà mẹ già ân cần dặn dò đứa con lần đầu tiên đi học.

Xa Thành: "..."

Tại sao anh ta lại nhìn thấy cảm giác này từ một đứa nhóc 6 tuổi chứ? Hơn nữa, coi tiểu Thần Long như con của mình, cô bé này thật sự không sợ ch.ết à!

Thật ngưỡng mộ những con người vô tri này.

Hơn nữa, anh ta và tiểu Thần Long nói chuyện nhiều nhất cũng chỉ một hai tiếng đồng hồ... nhưng để làm ra vẻ một chút, có lẽ sẽ để tiểu Thần Long ở nhà anh ta nghỉ một đêm.

Nhiều nhất là một đêm, nhiều hơn nữa chính anh ta cũng chịu không nổi. Cho nên cô bé à, cháu thật sự cũng không cần phải nhớ nhung đâu.

Xa Thành thầm phàn nàn trong lòng, thật sự không thể nào lý giải nổi sinh vật mang tên trẻ con loài người này.

Thế nhưng…

Khi cô bé dặn dò mấy câu như vậy rồi lại đưa tiểu Thần Long cho Xa Thành, anh ta rõ ràng cảm giác được, cảm xúc của tiểu Thần Long đã dịu đi rất nhiều, thậm chí mơ hồ còn có chút vui vẻ?

Xa Thành: "..."

Là do mình đánh giá qua loa rồi!

Cô bé nhà người ta biết điều hơn anh ta nhiều, chẳng phải dăm ba câu đã dỗ được tiểu Thần Long ngoan ngoãn rồi sao?

Xa Thành bưng tiểu Thần Long về nhà.

Vừa vào cửa, đóng cửa lại và xác nhận không có ai thấy, Xa Thành lập tức tuân theo bản năng, hai tay nâng tiểu Thần Long lên trên đỉnh đầu rồi quỳ xuống: "Thần Long đại nhân tại thượng, xin nhận của tiểu yêu một lạy, xin tha thứ cho hành vi bất kính vừa rồi của tiểu yêu đối với ngài."

Xa Thành tuy không đọc sách bao nhiêu nhưng anh ta xem phim truyền hình nhiều, nói vài câu văn vẻ hoa mỹ thì vẫn biết.

Chỉ thấy Tiểu Long Quân, người vốn hoặc là quấn trên cổ tay cô bé Lăng Linh hoặc là được cô bưng trên tay như thể không thể tự mình cử động, thân thể tức khắc bay lên trời, sinh linh bé nhỏ bay thẳng lên trần nhà của Xa Thành, sau đó rũ mắt coi thường tiểu xà yêu đang thành thật quỳ gối: "Gào ô…" một tiếng.