Những chiếc váy xinh đẹp đó thôi thì cứ để dành khi nào về lại thành phố không có chỗ để chạy nhảy lung tung thì mặc sau.
Hôm nay cô bé đang mặc một chiếc quần lửng cotton màu vàng nhạt, nếu bị ướt sẽ nhìn rất rõ, lúc này nhìn qua vẫn là màu sắc ban đầu, không bẩn cũng không ướt.
"Bà ngoại, Đản Đản không vỡ!"
Lăng Linh vừa xoay người lại đã vội vàng lật tấm chăn lông lên, nhìn thấy bề mặt quả trứng trắng bóng vẫn còn nguyên vẹn ở chỗ cũ cô bé mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó lại không yên tâm mà đưa ngón út ngắn cũn của mình ra gõ nhẹ hai cái, lật Đản Đản qua một mặt khác, xác nhận nó thật sự không có chỗ nào bị nứt, lúc này mới phấn khích quay đầu nói với Phương Tú Văn.
Phương Tú Văn hoàn hồn, bà dời tầm mắt khỏi cái mông nhỏ vừa tròn vừa đầy đặn khiến người ta rất muốn đưa tay vỗ một cái của cô bé rồi nhìn sang quả trứng.
"Ồ, quả trứng này đẹp thật đấy." Phương Tú Văn khen một câu thật lòng.
"Hì hì! Đúng không ạ, Đản Đản đẹp lắm!"
Lăng Linh tức khắc vênh váo tự đắc, cứ như thể người được khen chính là mình vậy.
Phùng Tú Văn liếc mắt là nhìn thấu ngay vẻ mặt kiêu ngạo của cô nhóc, bỗng thấy buồn cười, không nhịn được muốn trêu con bé một chút: “Đản Đản đẹp thì có liên quan gì đến cháu đâu? Đó là do gà mái nhà mình đẻ khéo thôi!”
Phùng Tú Văn vốn chẳng nghĩ nhiều, quả trứng này trông cũng to bằng quả trứng gà, mà cô nhóc cũng thường xuyên chạy ra chuồng gà chơi, thấy quả trứng gà nào mới và đẹp là sẽ nhặt về chơi, chuyện này hết sức bình thường.
Lăng Linh không phục, bĩu môi cãi lại: “Nhưng, nhưng đó là do cháu phát hiện ra mà! Hơn nữa cháu tìm thấy nó ở trong rừng! Biết đâu không phải gà mái nhà mình đẻ thì sao!”
Cách nhà Phùng Tú Văn không xa có một sườn đồi nhỏ, được gia đình bà nhận thầu để trồng táo.
Đó không phải là rừng rậm hoang vu gì, nếu không thì bà cũng chẳng yên tâm để Lăng Linh thường xuyên chạy đến đó chơi.
Lăng Linh thường nhặt mấy hòn đá nhỏ có hình thù kỳ lạ từ trong vườn táo về nhà nên lần này nhặt một quả trứng về cũng không có gì lạ.
Thế nhưng vừa nghe nói là nhặt từ trong rừng, Phùng Tú Văn lại có chút không chắc.
Gà mái nhà bà rất ít khi chạy vào vườn táo, mà trứng chim thì thường không to như vậy.
Phùng Tú Văn vươn tay cầm quả trứng lên, cẩn thận dùng sức bóp nhẹ, vỏ trứng rất cứng.