Bản chất của Xa Thành vẫn là một chú rắn hiền lành đơn thuần, hơn nữa Thần Long tuy là Thần tộc nhưng thực ra cũng thuộc về đồng bào trong Giới Tu chân, Xa Thành vẫn sẵn lòng chủ động chia sẻ một chút tình hình mới nhất của Giới Tu chân với tiểu Thần Long.
Tình hình của Giới Tu chân chắc chắn không thể thảo luận trước mặt người thường, vì thế nén lại nỗi sợ hãi bản năng, Xa Thành nhanh trí tiếp tục mở miệng nói: "Nhưng mà trong thời gian ngắn tôi cũng không nhìn ra được đây là loài gì, có thể để tôi mang về nghiên cứu kỹ một chút được không?"
"Được ạ được ạ."
"Không được!"
Hai câu trả lời hoàn toàn trái ngược nhau đồng thời phát ra từ miệng Phùng Tú Văn và cô bé Lăng Linh.
Phùng Tú Văn vỗ vỗ đầu cô bé Lăng Linh, khuyên nhủ: "Tiểu Linh ngoan ngoãn nghe lời, đừng bướng bỉnh, để chú Xa Thành mang về nghiên cứu kỹ một chút."
Trong phần lớn trường hợp, cô bé Lăng Linh đều là một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời nhưng chuyện này lại liên quan đến bé rắn mà cô đã mang theo bên mình hơn mười ngày và cô tin chắc rằng đó là do chính tay mình ấp nở ra, nói theo một cách nào đó, bé rắn chính là con trai cưng của cô.
Con trai cưng nhà mình, sao có thể tùy tiện để người khác mang đi chứ?
"Không muốn đâu ạ, cháu không muốn đưa Đản Tử cho người khác!" Cô bé Lăng Linh lớn tiếng phản kháng.
Xa Thành vừa nghe thấy cái tên "Đản Tử" thốt ra từ miệng cô bé, nhất thời đầu óc quay cuồng, choáng váng. Thần Long đại nhân đường đường là thế, sao lại có thể bị gọi bằng cái tên này?
Hy vọng tiểu Thần Long vạn lần đừng nổi giận mà giáng sét đánh cháy cô bé này.
Xa Thành cẩn thận liếc nhìn tiểu Thần Long.
Ặc... Sao tiểu Thần Long trông có vẻ chẳng hề để tâm đến cái tên tương tự như "Nhị Cẩu": "Thiết Trụ" của loài người thế này?
Tính tình của tiểu Thần Long tốt đến vậy sao?
Vừa nghĩ vậy, một ánh mắt sắc lẻm và đầy sát khí liền bắn thẳng về phía Xa Thành, chẳng phải là từ Tiểu Long Quân mà anh ta mới nghĩ là có tính tình tốt hay sao?
Xa Thành: "..."
Chắc là, có lẽ, khả năng là chỉ đối với cô bé kia thì tính tình mới tốt thôi?
Xa Thành có lẽ không thông minh nhưng trực giác và bản năng của một động vật hoang dã vẫn rất nhạy bén, anh ta mơ hồ nhận ra thái độ đặc biệt của tiểu Thần Long đối với cô bé loài người này, lập tức mở miệng nói: "Bạn nhỏ cháu yên tâm, chú không phải muốn cướp của cháu đâu, chú chỉ đơn giản là mang về xem một chút, rất nhanh sẽ trả lại cho cháu ngay!"