Chương 15

Phùng Tú Văn có chút kinh ngạc nhìn con rắn nhỏ thân dài chưa đến mười centimet, một sinh vật bé tí tẹo như vậy làm sao có thể uống hết nửa bình sữa bò kia?

Hơn nữa, rắn con mới sinh uống loại sản phẩm công nghệ cao như sữa bò dâu đó thật sự không có vấn đề gì sao?

Nhưng xem bộ dạng tung tăng nhảy nhót của con rắn nhỏ, dường như không có ảnh hưởng gì.

Sinh vật nhỏ này quả thật có chút kỳ quái.

Phùng Tú Văn càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, vội vàng quay đầu hỏi người đàn ông trung niên đi theo sau: "Xa Thành, không phải cậu từng nuôi rắn sao? Cậu mau xem xem, sinh linh bé nhỏ này rốt cuộc là loài gì, có độc hay không?"

Lúc này cô bé Lăng Linh mới chú ý tới, sau lưng bà ngoại còn có một chú lạ mặt mà chị chưa từng thấy qua.

Chú ấy trông rất đặc biệt, khuôn mặt nhỏ, cằm nhọn, có lẽ là vì trước mặt đang có một bé rắn, nên ánh mắt đầu tiên cô bé Lăng Linh nhìn thấy người chú xa lạ tên Xa Thành kia, liền lập tức liên tưởng đến rắn.

Chỉ là biểu tình của người chú xa lạ lúc này có vẻ hơi kỳ quái, dường như... có chút sợ hãi?

Không chỉ ánh mắt đờ đẫn kinh hãi, cả người đều đang run nhè nhẹ.

Cô bé Lăng Linh nghiêng đầu, khó hiểu nhìn người chú xa lạ, quan tâm hỏi một câu: "Chú ơi, chú sao vậy ạ?"

Phùng Tú Văn xoay người, cũng phát hiện ra sự khác thường của Xa Thành, tức khắc nhíu mày, trực giác có chuyện không ổn nhưng góc độ của bà hoàn toàn khác với cô bé Lăng Linh, phản ứng đầu tiên của bà là: "Xa Thành! Lẽ nào con rắn đó có độc?"

Miệng hỏi như vậy, cùng lúc đó tay bà cũng không yên tâm đặt lên vai cô bé Lăng Linh, thể hiện một tư thế bảo vệ, phòng trường hợp con rắn nhỏ có bất kỳ động tĩnh khác thường nào, bà có thể lập tức che chắn cho cháu ngoại gái.

Xa Thành nghe Phùng Tú Văn hỏi, thiếu chút nữa đã không kiềm được mà trực tiếp quỳ xuống.

Trước khi Phùng Tú Văn đến tìm anh ta, anh ta đã cảm nhận được rõ ràng một luồng linh lực dao động cường đại ở khu vực này.

Lúc đó, anh ta đang thành thật nằm xem TV ở nhà thì đột nhiên tim đập nhanh một cái, lăn từ trên ghế xuống, sau đó không khống chế được mà hóa thành nguyên hình.

May mắn là lúc đó anh ta ở nhà một mình, không có khách khứa gì, nếu không cảnh tượng này chắc chắn sẽ dọa con người bình thường ngất đi, vậy thì anh ta sẽ gặp rắc rối lớn.