Chương 14

Đây là người đã đánh thức cậu, cơ thể cậu còn dung hợp một giọt máu đầu ngón tay của đứa con người này. Cô bé không phải là những sinh vật hai chân bình thường thấp kém khác, cho nên nhẫn nại cô bé một chút cũng không sao.

Hơn nữa, với thân thể yếu ớt mỏng manh như vậy của đứa con người, nếu cậu thật sự dùng sức rất dễ vô tình làm cô bé bị thương, cậu không phải là một con rồng vong ân bội nghĩa như vậy!

Tiểu Long Quân nghĩ vậy, tự tìm cho mình một lý do đầy đủ.

Chứ không phải là vì cậu thật ra rất thích được thân mật với đứa con người đâu.

Bên này, Tiểu Long Quân lựa chọn "nhẫn nại" không phát tác, còn Phùng Tú Văn vào xem tình hình của cháu ngoại gái thì lại có chút không thể tiếp thu nổi cảnh tượng trước mắt.

Phùng Tú Văn vội vàng tiến lên quát bảo cô bé Lăng Linh dừng lại: "Ôi trời tiểu tổ tông của tôi ơi, cháu đúng là to gan lớn mật thật đấy!"

Miễn cưỡng chấp nhận việc cho cháu ngoại gái mang con rắn nhỏ về nhà nuôi một thời gian là một chuyện nhưng tận mắt nhìn thấy cháu ngoại gái bưng một con rắn lên hôn hít, lại là một chuyện khác.

Tuy nói con rắn này trông có vẻ đẹp hơn nhiều so với những con rắn thông thường, nhìn cũng không có chút cảm giác rợn tóc gáy nào nhưng trực tiếp đưa miệng lên hôn thì vẫn hơi quá đáng, nói thế nào đây cũng là rắn chứ không phải chó con mèo con!

Quả nhiên là điếc không sợ súng mà.

Cô bé Lăng Linh không hiểu bà ngoại đang nói gan lớn gan nhỏ gì, nghe thấy tiếng của bà, cô cũng thuận thế thả lỏng Đản Tử, quay đầu kích động chia sẻ với bà: "Bà ngoại ơi, vừa rồi Đản Tử đã uống hết nửa bình sữa bò dâu rồi ạ!"

Tiểu Long Quân giành lại được tự do nhưng cậu dường như cũng không thật sự vui vẻ.

Bà già này hiếm hoi nói được một câu mà cậu tán đồng, đứa con người này quả thật to gan lớn mật nhưng mà Tiểu Long Quân vẫn thấy bà già này rất chướng mắt!

Nếu có người có thể hiểu được biểu tình dưới hình thái ấu thể của Tiểu Long Quân, chắc chắn sẽ liên hệ biểu tình này với dáng vẻ khó chịu của con người khi bị phá đám chuyện tốt.

"Cháu cho nó uống nửa bình sữa bò dâu á?" Phùng Tú Văn đương nhiên không cảm nhận được sự căm ghét của Tiểu Long Quân đối với bà, toàn bộ sự chú ý đều bị lời của cháu ngoại gái hấp dẫn.

"Đúng vậy ạ!" Cô bé Lăng Linh gật đầu thật mạnh, thần sắc tự dưng có chút kiêu ngạo.