Chương 12

"Đản Tử, em nếm thử đi, ngon lắm đó!"

Cô bé Lăng Linh ngay cả chó mèo cũng chưa từng nuôi, chỉ biết rằng con non mới sinh ra đều uống sữa, mà cái đầu nhỏ của cô cũng không phân biệt được sự khác biệt cụ thể giữa các loại sữa, một lòng một dạ muốn đem thứ mình thích chia sẻ cho người bạn nhỏ mà mình cũng thích.

Cô bé Lăng Linh còn chu đáo tìm một cái đĩa miệng nông, đổ sữa bò vào đĩa rồi mới đưa đến bên miệng Đản Tử.

Tiểu Long Quân vừa mới nở còn chưa nếm qua hương vị thức ăn nhưng trong vỏ trứng có dịch trứng dồi dào và chứa đầy linh khí, là thứ đại bổ cực tốt cho ấu thể của Long tộc, trước khi nở Tiểu Long Quân đã hút sạch không lãng phí một giọt cho nên thật ra cậu không đói lắm.

Hơn nữa, cái đĩa thô kệch trước mặt này là sao đây?

Trong trí nhớ của cậu, các trưởng bối Long tộc đều dùng bộ đồ ăn bằng vàng ròng để dùng bữa, kém một chút cũng phải là dụng cụ bằng bạc tinh xảo chứ? Sao đến lượt cậu lại thành đãi ngộ thế này?

Tiểu Long Quân "gào ô gào ô", bất mãn ngẩng đầu lên tỏ vẻ kháng nghị.

"Đản Tử uống mau đi em! Thật sự rất ngon mà!" Cô bé Lăng Linh hoàn toàn không hiểu được sự chênh lệch trong lòng Tiểu Long Quân, còn tưởng sinh linh bé nhỏ này không biết hàng tốt.

Để chứng minh lời mình nói, cô bé Lăng Linh ngửa đầu một hơi uống sạch nửa hộp sữa bò còn lại, uống xong còn thòm thèm liếʍ liếʍ vị ngọt còn vương trên môi, sau đó dùng một đôi mắt trong veo lấp lánh nhìn chằm chằm Đản Tử, vẻ mặt hạnh phúc nói: "Chị uống hết rồi này!"

Tiểu Long Quân bị đôi mắt trong veo xinh đẹp của đứa con người nhìn chằm chằm, tự dưng lại có chút ngượng ngùng, không tự nhiên cúi đầu xuống, ngờ vực nhìn chằm chằm chất lỏng trong chiếc đĩa sứ trắng đơn sơ, cuối cùng vẫn phải dưới ánh mắt mong chờ tha thiết của đứa con người, thử thăm dò cúi đầu vươn lưỡi ra liếʍ liếʍ...

Hình như, cũng không tệ lắm?

Chép chép, dưới ánh mắt chan chứa tình yêu thương của cô bé Lăng Linh, Tiểu Long Quân đã liếʍ sạch đĩa sữa.

"Rao hàng" thành công, cô bé Lăng Linh vô cùng kiêu ngạo, thú cưng yêu quý của cô có cùng sở thích với cô, cảm giác này thật sự quá tuyệt vời!

Tiểu Long Quân xử lý xong nửa hộp sữa, lại ngẩng đầu lên thấy đứa con người vẫn đang nhìn cậu chằm chằm, hiển nhiên là đã thu hết cảnh tượng cậu ăn uống vào mắt, hình ảnh đó dường như có chút bất nhã, Tiểu Long Quân phản ứng muộn màng tức khắc có chút đỏ mặt, lớp vảy mềm màu trắng hơi ánh xanh lộ ra một vệt hồng nhàn nhạt.