Tiểu Long Quân nghe toàn bộ cuộc đối thoại của hai người.
Tiểu Long Quân tỏ vẻ rất khó chịu, ngẩng đầu trên cổ tay Lăng Linh, hung dữ "gào ô" một tiếng với sinh vật hai chân già nua vô tri trước mặt.
Dám nói bổn long quân là rắn? Sinh vật hai chân ngu xuẩn!
Nếu không phải nể tình sinh vật hai chân già nua trước mặt này rõ ràng có quan hệ huyết thống với ân nhân của cậu, cậu tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho sinh vật hai chân ngu xuẩn này!
Cuối cùng Phùng Tú Văn vẫn phải thỏa hiệp, buông tha cho con rắn nhỏ kia, không còn khăng khăng muốn cướp nó từ chỗ Lăng Linh rồi ném đi nữa, trên thực tế cho dù Phùng Tú Văn có kiên trì thì cũng chẳng chạm được vào một sợi lông của con rắn nhỏ.
Bà cho rằng đó là một con rắn nhỏ nhưng thực tế lại là Tiểu Long Quân của Thần Long cao quý, sao có thể để bà chạm vào được chứ?
Một sinh vật hai chân tùy tiện mà cũng muốn chạm vào Thần Long cao quý ư? Đúng là mơ mộng hão huyền!
Tiểu Long Quân ngẩng cao đầu, lỗ mũi hướng lên trời, cuộn tròn trên cánh tay cô bé Lăng Linh, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh khinh thường nhìn xuống sinh vật hai chân già nua, ồ, họ tự xưng là loài người à?
Với đôi mắt nhỏ xíu như vậy, đừng nói Phùng Tú Văn tuổi đã cao, mắt không còn tốt lại còn đứng cách Tiểu Long Quân một khoảng, mà cho dù là cô bé Lăng Linh có thị lực 5.3 đang ở gần Tiểu Long Quân như vậy cũng không thể nhìn ra được ánh mắt coi thường thiên hạ của cậu, cho nên Phùng Tú Văn đương nhiên không phải sợ Tiểu Long Quân, bà hoàn toàn là nể tình cháu ngoại gái nhà mình quá mức kiên trì, mới buông tha cho sinh linh bé nhỏ này.
Phùng Tú Văn bình tĩnh lại cũng đã nghĩ thông suốt, cứ mãi giằng co với cháu ngoại gái cũng không phải là cách.
Hơn nữa, con rắn nhỏ này trước mắt trông có vẻ đúng là không có gì nguy hiểm, cháu ngoại gái hình như cũng thật sự không bị cắn, thêm vào đó sinh linh bé nhỏ này dường như có chút linh tính, biết ai che chở nó nên cứ bám riết lấy người cháu ngoại gái để tìm kiếm sự bảo vệ.
Có lẽ là do cháu ngoại gái vẫn luôn mang nó theo bên mình nên sinh linh bé nhỏ này đã nhớ kỹ mùi của cháu gái bà chăng?
Lát nữa về bà sẽ tìm người đến xem thử con rắn nhỏ này rốt cuộc có độc hay không, nếu thật sự không có độc thì cho cháu ngoại gái nuôi một thời gian cũng không sao, dù gì thì qua một thời gian nữa, mẹ con bé sẽ đến đón nó về để chuẩn bị khai giảng.