Chương 1

"Tiểu Linh, cháu đang làm gì thế?"

Phương Tú Văn vừa vào phòng đã nhìn thấy cô cháu gái nhỏ của mình đang ngồi xổm trên giường với tư thế cúi đầu, hai bím tóc nhỏ chổng lên trời, mắt cụp xuống không biết đang nhìn cái gì, tư thế trông thật kỳ quặc.

Nếu không phải biết cô cháu gái cưng của mình không phải kiểu trẻ con nghịch ngợm, gây sự, không hiểu chuyện, Phương Tú Văn đã suýt hiểu lầm rằng cô bé đang "ngồi toilet" đi bậy trên giường.

"Bà ngoại, bà ngoại, cháu đang ấp Đản Đản!"

Nghe bà ngoại hỏi, cô bé mới ngẩng đầu lên để lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn như tượng tạc, đôi mắt to tròn chớp chớp ánh lên vẻ phấn khích.

Phương Tú Văn ngẩn ra một lúc mới hiểu cô bé đang nói gì, vội vàng chạy tới mép giường, lo lắng nhìn xuống dưới mông của cô bé, miệng bất đắc dĩ kêu lên: "Trời ơi tổ tông nhỏ của tôi ơi, cháu mà ngồi xuống một cái thì trứng chẳng nát bét ra à!"

Lăng Linh cũng ngây người ra ngay lập tức, đôi mắt to tròn ngơ ngác chớp chớp, cái đầu nhỏ của cô bé vốn không hề nghĩ tới chuyện trứng sẽ bị vỡ.

"Mau đứng dậy, mau đứng dậy, cái mông nhỏ của cháu không thấy khó chịu à?"

Phương Tú Văn vừa bất đắc dĩ lại vừa tức giận, thầm nghĩ ga giường mình vừa mới thay sáng nay lại phải giặt lại rồi nhưng đứng trước mặt lại là cô cháu gái cưng đáng yêu, Phương Tú Văn không nỡ đánh cũng chẳng nỡ mắng, chỉ đành đưa tay kéo cô bé dậy một cách nhẹ nhàng.

"Để bà xem quần của cháu có bị bẩn không."

Lăng Linh thuận theo lực kéo của Phương Tú Văn mà nhanh chóng đứng dậy, sau đó lại vội vàng xoay người nằm sấp xuống xem Đản Đản của mình.

Lúc này Phương Tú Văn mới nhìn thấy bên dưới mông cô bé còn lót một chiếc chăn lông nhỏ được vò thành một cục lộn xộn.

Xem ra cũng không phải là hoàn toàn không chịu suy nghĩ, cô cháu gái cưng còn biết lúc ấp trứng phải giữ ấm cho trứng nữa cơ đấy.

Phương Tú Văn nhân lúc cô bé quay lưng đi đã kiểm tra cái mông nhỏ mũm mĩm của cô bé.

Nghỉ hè năm nay Lăng Linh hiếm hoi lắm mới được về quê một lần, cô bé chạy đi chơi khắp nơi, nghịch như quỷ sứ, chạy nhảy khắp ngoài đồng rồi trên sườn núi.

Mấy ngày đầu mới tới, Phương Tú Văn còn cho cô bé mặc những chiếc váy nhỏ xinh đẹp, trong vali mà mẹ Lăng Linh chuẩn bị cho cô bé cũng có hơn một nửa là váy nhưng sau mấy lần thấy váy cô bé bay tung lên suýt lộ cả qυầи иᏂỏ bên trong, Phương Tú Văn đã quyết đoán dắt cô bé ra phố mua mấy bộ quần áo ngắn tay mới.