Đồ Giang muốn tìm nước uống để trấn tĩnh, đôi mắt xanh như bảo thạch đảo quanh một vòng nhanh chóng phát hiện ra một cái bát nước đặt trên sàn.
Chắc là chuẩn bị cho bản thân mình rồi.
Nhìn chằm chằm vào bề mặt thép không gỉ của chiếc bát một lúc, cuối cùng Đồ Giang cũng lặng lẽ dời ánh mắt đi.
Cô không muốn nằm rạp xuống đất để uống nước, thế là lại nhìn sang bàn trà.
Trên khay đặt trên bàn trà úp mấy cái ly thủy tinh, còn ngoài khay thì có một ly thủy tinh chứa nửa ly nước, nhìn thôi đã thấy giải khát.
Khi Đồ Giang còn đang do dự có nên nhảy lên bàn trà để uống nước không thì ở tận Đế đô, nhà họ Mạc đang bao trùm trong bầu không khí ngột ngạt.
Chu Mạn ngồi trên sofa thì thầm: "Tiểu Tịch sao lại nói dọn đi là dọn đi được chứ? Con bé còn chặn cả số điện thoại của chúng ta, một mình con gái ở bên ngoài thì sống thế nào đây?"
Nói rồi bà lại túm lấy cánh tay của Mạc Như Binh, nói: "Chồng à, có phải chúng ta không quan tâm đủ đến Tiểu Tịch không? Lần này thật sự khiến con bé tổn thương rồi phải không?"
Mạc Như Binh mất kiên nhẫn ném tờ báo trong tay xuống, phản bác: "Ba năm nay chúng ta có bạc đãi nó à? Là không cho nó ăn, hay không cho nó uống?"
"Ngay cả chuyện hôm qua, nó đánh Yên Yên một cái ngay trước mặt chúng ta, ai cũng không truy cứu gì. Nó còn muốn thế nào nữa? Muốn tôi một người làm cha quỳ xuống xin lỗi nó chắc?"
"Nhưng mà…"
Chu Mạn còn định nói gì đó thì bị Mạc Như Binh cắt ngang: "Không nhưng gì hết! Nó muốn đi thì cứ đi! Thật tưởng ngoài kia dễ sống lắm sao? Đợi nó vấp ngã, đập đầu vào tường, tự khắc sẽ quay về."
Lúc này, Mạc Oánh Oánh đang giả vờ nghịch điện thoại trên chiếc ghế sofa đơn bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Mẹ à, hay mình gọi lại cho chị đi. Chị ấy mới xuất viện, lại là Omega, ở ngoài một mình dễ bị bắt nạt lắm."
Vừa nghe thế, Chu Mạn như tìm được sự đồng cảm: "Đúng đúng đúng! Mình phải nhanh chóng khuyên con bé về nhà."
Nói tới đây, ánh mắt bà chợt tối đi: "Nhưng mà nó đã chặn hết số điện thoại của chúng ta rồi."
Mạc Oánh Oánh đứng dậy, vừa đi về phía bếp vừa nói: "Con đi mượn điện thoại của dì Trương."
Ở thành phố Thiên Thủy, trong căn homestay.
Điện thoại trên bàn chợt đổ chuông, Mạc Tuyết Tịch đang vùi đầu viết lách liền tiện tay nhấn nút nghe và bật loa ngoài.
Giọng nói của Chu Mạn lập tức vang lên: "Tiểu Tịch, con đi đâu vậy? Con dọn đi không một lời nào, con biết chúng ta lo lắng thế nào không?"
"Giờ con ở đâu? Mẹ lái xe đến đón con về nhà."
Giọng của Mạc Oánh Oánh nối tiếp ngay sau: "Chị ơi, chị mau về đi."
"Chuyện trước đây giữa hai chị em mình có quá nhiều hiểu lầm, em chưa bao giờ muốn đối đầu với chị, càng không có ý tính toán gì hết. Em… em chỉ là không biết nên hòa hợp với chị như thế nào thôi."
"Chỉ cần chị chịu về nhà, em có thể xin lỗi chị, em nhường lại căn phòng lớn em đang ở cho chị cũng được. Nếu chị vẫn còn giận, chị cứ như hôm qua, tát em cũng không sao, chỉ cần chị về nhà."
Nói đến cuối, giọng của Mạc Oánh Oánh nghẹn ngào, như thể đang chịu ấm ức trời giáng.
Mạc Tuyết Tịch cầm bút, tay hơi khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục viết trên giấy, đồng thời mở miệng: "Tôi nghĩ tối qua tôi đã nói rất rõ rồi, có những lời thật sự không cần phải lặp lại."
"Mấy người cứ sống tốt với nhau đi, đừng làm phiền tôi nữa."
Đồ Giang dựng đôi tai đầy lông của mình lên, vừa nghe Mạc Tuyết Tịch gọi điện, vừa nhảy lên bàn trà cúi đầu liếʍ nước trong ly thủy tinh.
Trong lòng cô âm thầm lắc đầu: Mẹ cô gái này còn tạm, nhưng em gái thì đúng là "trà xanh lâu năm", mùi trà đậm đến nỗi bay cả qua điện thoại.
"Con nghe con đang nói gì không đấy!" Lần này là giọng tức giận của Mạc Như Binh: "Con là chị đấy! Sao mà chẳng bằng một nửa hiểu chuyện của Oánh Oánh?"
"Bố nói cho con biết, hôm nay con không về nhà, sau này đừng hòng quay về nữa!"
Mạc Tuyết Tịch không lên tiếng, bởi lúc này ánh mắt cô đã bị thu hút bởi một bóng trắng trên bàn trà.
Con cáo nhỏ kia lại đang lén uống phần nước còn lại trong ly của cô?
Con bé suýt nữa thò nguyên cái mõm vào miệng ly, cái lưỡi hồng hồng linh hoạt khua qua, chỉ trong chốc lát nước đã cạn đáy.
Ánh mắt Mạc Tuyết Tịch khẽ chuyển, nhìn thấy chiếc bát nước dưới đất vẫn còn nguyên chưa đυ.ng tới, bất giác bật cười.