Căn nhà trọ được đặt trước không có quầy lễ tân, Mạc Tuyết Tịch tìm đúng số phòng, nhập mật mã khóa điện tử mà quản gia gửi đến điện thoại rồi bước vào.
Trên đường đến đây, cô có dính ít nước mưa, giờ tóc và áo đều đang nhỏ nước.
Mạc Tuyết Tịch dùng khăn giấy lau khô nước mưa trên mặt và cổ, thay một chiếc áo thun sạch sẽ.
Sau khi rửa tay, khử trùng cẩn thận, cô đeo găng tay y tế rồi bắt đầu xử lý vết thương cho con cáo nhỏ.
Không rõ con vật này trước đó đã trải qua chuyện gì, toàn thân đầy thương tích.
Nặng nhất là hai vết.
Một vết ở chân sau, mắc vào sợi kẽm mảnh khiến mắt cá chân bị thít chặt đã bắt đầu sưng tấy rồi chuyển sang nhiễm trùng.
May mà chưa nghiêm trọng lắm, cũng không tổn thương đến gân cốt. Chỉ cần làm sạch, bôi thuốc rồi băng lại là ổn.
Vết còn lại ở bụng, khá dài và sâu, cần phải khâu lại.
Tình thế cấp bách, Mạc Tuyết Tịch không kịp đi mua thuốc mê dành riêng cho thú cưng.
Cô chỉ có thể kiểm soát liều lượng, dùng thuốc mê của người để tạm thời thay thế.
Sau khi cạo sạch lông quanh vết thương, cô nhanh chóng hoàn tất việc khử trùng và khâu lại.
Xử lý xong hai vết này, những vết thương còn lại có thể từ từ chữa tiếp.
Sau đó cô lại mất hơn một tiếng đồng hồ để sấy khô bộ lông cho chú cáo nhỏ rồi mới mệt mỏi bước vào phòng tắm.
Lúc này Mạc Tuyết Tịch vẫn chưa biết, con cáo nhỏ mà cô nhặt được thật ra chính là Thượng tướng Đế quốc, Alpha cấp tối đa Đồ Giang đang trong trạng thái tinh thần thể.
Nói chính xác hơn là bản thân Đồ Giang đang tồn tại đồng thời với trạng thái tinh thần thể ấy!
Ba năm trước, Đồ Giang bị thương nặng trong một trận chiến quan trọng rồi mất tích.
Có người cho rằng cô đã tử trận.
Cũng có người đoán rằng cô được bí mật đưa về Đế đô, dùng hệ thống duy trì sự sống tiên tiến nhất để tiếp tục sống sót, nên mới bặt vô âm tín suốt ba năm.
Nhưng sự thật là Đồ Giang vẫn sống sót dưới hình dạng một con cáo nhỏ.
Cô ngủ đông suốt ba năm trong một hang động bên vách núi nơi biên cảnh.
Mãi đến gần đây, hang bị lũ cuốn sập, cô mới tỉnh lại và trôi dạt theo dòng nước đến thành phố Thiên Thủy.
Có người khai thác cát vớt được cô bên sông, dùng dây kẽm buộc chân cô lại, treo ngược lên giá trong lán, định tối đó làm thành lẩu cay để nhậu với bạn.
Đồ Giang phải mất rất nhiều công sức mới trốn thoát khỏi nơi khai thác cát, sau đó lại bị chó hoang đuổi suốt hai ngày, cuối cùng kiệt sức ngã quỵ trong con hẻm sâu và được Mạc Tuyết Tịch nhặt về.
Có lẽ Đồ Giang là cá thể đầu tiên trong lịch sử dung hợp hoàn toàn với tinh thần thể của chính mình.
Trước đây chính cô cũng không biết mình sẽ rơi vào tình trạng thế này.
Bởi trên khắp thế giới này, tinh thần thể của Alpha khi được triệu hồi đều sẽ tách biệt khỏi bản thể.
Và tinh thần thể cũng không thể sống lâu nếu rời xa chủ thể.
Đồ Giang chính là ngoại lệ của mọi ngoại lệ.
Sau khi tắm rửa xong, Mạc Tuyết Tịch kiểm tra trạng thái của con cáo nhỏ, thấy không có gì bất thường liền ra ngoài.
Lúc trở về, cô mang theo ổ thú cưng, bát inox, thức ăn cho chó, cát mèo, sữa dê, thịt sống và rau củ.
Căn nhà trọ này cô đã thuê trong vòng một tuần, nếu con cáo nhỏ không lén bỏ đi giữa chừng, thì ăn uống, bài tiết của nó cô phải chuẩn bị trước.
Cô lấy một chiếc áo cũ của mình lót vào ổ, nhẹ nhàng đặt chú cáo đang ngủ say vào, sau đó ngồi xuống bàn mở laptop tra cứu tài liệu.
Thời gian trôi nhanh đến bảy giờ tối.
Cơn mưa lớn đã tạnh từ lâu, bầu trời được nhuộm bởi ánh hoàng hôn rực rỡ.
Đồ Giang tỉnh lại từ giấc ngủ, mở mắt ra liền nhìn thấy thiếu nữ đang ngồi viết gì đó trước bàn.
Bên cạnh là cửa sổ đang hé mở, mây chiều vàng óng nơi chân trời chậm rãi trôi đi.
Cô gái chăm chú viết vẽ, thỉnh thoảng đưa tay vén những sợi tóc rũ trước trán ra sau tai.
Ánh hoàng hôn vẽ nên đường nét khuôn mặt dịu dàng của cô đẹp như một bức tranh.
Đồ Giang nằm trong ổ hơi nheo mắt lại.
Cô cảm thấy trái tim mình cũng mềm nhũn theo khung cảnh đẹp đẽ ấy nhưng dường như có chỗ nào đó trên bụng đang lạnh toát.
Cô khẽ nhổm dậy, cúi đầu nhìn xuống giữa hai chân trước, suýt nữa hét lên khi thấy một mảng lớn lông bụng bị cạo trụi.
Dù hiện đang trong hình dạng cáo nhỏ nhưng linh hồn bên trong vẫn là một con người.
Biết là đối phương cạo lông để khâu vết thương, cô vẫn không khỏi cảm thấy xấu hổ.