Chương 7

Khi Mạc Tuyết Tịch nói xong, quay lại nhìn người lính trẻ, đối phương vẫn mở mắt nhưng đã trút hơi thở cuối cùng.

Sau này cô từng cứu sống rất nhiều người, cũng từng chứng kiến vô số cái chết trước mặt mình nhưng người lính trẻ đã chết trong cơn mưa tầm tã năm cô mười hai tuổi ấy vẫn luôn chiếm giữ một góc sâu nhất trong ký ức của cô.

Cô mãi không quên được ánh mắt khi đối phương nhìn thấy mình, đầy cảnh giác, bất lực, hy vọng... và tuyệt vọng.

Taxi đến nơi, Mạc Tuyết Tịch chợt bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức, trả tiền xong thì giương ô, kéo vali hướng về căn nhà trọ mình đã đặt trước.

Nhà trọ nằm ở vị trí hơi hẻo lánh, phải đi qua một con hẻm dài.

Con hẻm vắng lặng không một bóng người, âm thanh mưa rơi tí tách lên mặt ô cùng với tiếng bánh xe vali lăn trên nền đá xanh vang vọng, tạo cảm giác cô đơn như thể trời đất chỉ còn lại một người một bóng.

Khi đi được nửa đường, bước chân Mạc Tuyết Tịch hơi khựng lại, cô trông thấy cách đó chừng hai, ba mét có một cục bông lông.

Cục bông nhỏ xíu, trông như một chú chó Samoyed con, đang cuộn mình sát bên bức tường đá phủ rêu, lông dày mềm ướt sũng, ép sát vào người như chiếc áo ướt, nhìn cực kỳ tội nghiệp.

Mạc Tuyết Tịch bước đến gần, cúi xuống nhìn kỹ mới phát hiện đó không phải chó con mà là một con cáo nhỏ toàn thân màu bạc.

Những hạt mưa rơi xuống từ bầu trời như từng viên đá lạnh buốt, rơi trúng đầu Đồ Giang khiến cô choáng váng, toàn thân đau nhức.

Cô không biết mình đã nằm ở đây bao lâu, cũng không dám để bản thân hoàn toàn mất ý thức rồi ngủ thϊếp đi.

Cô chỉ hy vọng cơn mưa này mau qua đi, hoặc ít nhất đừng có con người nào đi ngang trước khi mưa tạnh.

Trong một khoảnh khắc, Đồ Giang cảm thấy "những viên đá rơi từ trời" kia bỗng nhiên biến mất, cảm giác nguy hiểm trào lên từ sâu trong tiềm thức khiến cô mở mắt ra.

Cô nhìn thấy một thiếu nữ trẻ đang đứng đó, tay cầm chiếc ô đen lớn, tán ô rộng chắn được gió mưa từ bốn phía.

Thiếu nữ ấy có khí chất dịu dàng, thân hình cao gầy, bàn tay cầm ô trắng muốt mảnh mai.

Đôi mắt màu trà dưới vành ô trong veo và bình tĩnh, chứa đựng một sức mạnh trầm ổn mà vững vàng.

Đồ Giang không vì đối phương không có khí thế áp chế mà lơi là cảnh giác, cô hơi cong lưng, thủ thế phòng ngự.

Chỉ có điều, với đôi tai cụp xuống, lông ướt nhẹp còn đang nhỏ nước, hình dạng hiện giờ của cô quả thật chẳng có chút khí thế uy hϊếp nào.

Trong lúc Đồ Giang gắng gượng tỉnh táo quan sát đối phương, Mạc Tuyết Tịch cũng đang yên lặng quan sát cô.

Chú cáo nhỏ có đôi mắt xanh lam tuyệt đẹp, sâu thẳm như bảo thạch, lại thần bí như dải ngân hà.

Không hiểu sao, nhìn con cáo trước mặt, Mạc Tuyết Tịch lại bất giác nhớ đến chàng lính trẻ trong ký ức ban nãy.

"Ngươi bị thương rồi." Mạc Tuyết Tịch nhìn thấy vết máu chưa bị nước mưa rửa trôi dưới chân con cáo, cất lời: "Ta có thể chữa cho ngươi."

Cô cũng không hiểu vì sao mình lại nói chuyện với một cục bông lông như vậy, chẳng lẽ con vật này còn biết đáp lại "vậy thì phiền cô quá"?

Thế mà ngay sau khi cô dứt lời, tư thế bốn chân chạm đất của con cáo nhỏ đã bắt đầu thay đổi, từ từ chuyển thành tư thế ngồi.

Dáng ngồi ngay ngắn như tượng sư tử đá đặt trước cổng kiến trúc cổ.

Mạc Tuyết Tịch buông tay khỏi vali, thu ô lại rồi cởϊ áσ khoác len mỏng của mình, cúi xuống, nhẹ nhàng ôm lấy con cáo nhỏ bọc vào áo.

Khi làm điều đó, cô thực ra cũng hơi lo lắng, may mắn thay chú cáo tỏ ra rất ngoan ngoãn, không kháng cự hay hoảng loạn.

Cô dùng một tay ôm lấy chú cáo cuộn tròn trong áo, tay kia kéo vali, tiếp tục đi về cuối con hẻm.

Sự ấm áp xa lạ truyền đến khiến cơ thể Đồ Giang hơi cứng lại.

Nhưng nhịp tim ổn định vang lên nhè nhẹ qua lớp vải lại khiến cô không kiềm được mà muốn chìm vào giấc ngủ.

Khi đang cố chống lại cơn buồn ngủ, Đồ Giang ngửi thấy một hương thơm dịu ngọt.

Đó là hương hoa, khi hít vào, các dây thần kinh đang căng cứng của cô như được thả lỏng.

Bao bọc bởi hương thơm đó, Đồ Giang cảm thấy như mình đang ngâm mình trong suối nước nóng.

Mí mắt ngày càng nặng, trước khi hoàn toàn thϊếp đi, cô đã cảm nhận được nguồn gốc của hương thơm ấy.

Chính là từ pheromone của thiếu nữ đang ôm cô, đó là mùi hoa violet tựa như dòng suối êm đềm dưới ánh trăng, mang đến sự xoa dịu thuần khiết nhất.