Ông ta lập tức sầm mặt: "Con muốn lời giải thích gì? Ai phải giải thích cho con?"
"Ba nghe nói, sĩ quan bị con đâm dao hiện vẫn còn hôn mê. Cục trị liệu tinh thần không đưa con ra tòa đã là nương tay, họ chỉ hủy kết quả thi và cấm thi vĩnh viễn, con còn chưa hài lòng sao?"
Mạc Như Binh là quản lý cấp cao trong một tập đoàn lớn, khí thế khi quát mắng người khiến người khác không dám phản kháng.
Chu Mạn định lên tiếng can ngăn nhưng sợ chồng nên không dám mở miệng.
Còn Mạc Oánh Oánh trong lòng hớn hở: Quá tốt! Cấm thi vĩnh viễn, Mạc Tuyết Tịch đời này đừng hòng vào Cục trị liệu tinh thần! Một nơi tụ hội tinh anh cả nước như thế, cô ta cũng xứng?
Mạc Tuyết Tịch mặt hơi tái nhưng cảm xúc không dao động mấy.
Cô đã đoán trước kết quả này.
Suy cho cùng, sĩ quan Alpha kia có quân công trong người.
Dù cô là phòng vệ chính đáng, cũng không thể không bị phạt.
Huống hồ, việc cô bị thương tuyến thể khiến tinh thần lực không thể sử dụng, bệnh viện chắc chắn đã báo lên cấp trên.
Cô đã mất đi ưu thế trở thành nhà trị liệu tinh thần, bị loại bỏ là điều không bất ngờ.
"Kỳ thi trị liệu tinh thần có năm mục, con đạt điểm tuyệt đối ba phần. Chỉ cách thành công nửa bước, lại bị người ta phá hoại. Con nên cảm thấy biết ơn sao?"
Nói xong, cô tháo dây chuyền ra, đưa cùng tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn.
"Bị phá hoại?" Mạc Như Binh nhận lấy hai món đưa tận tay.
Chu Mạn cũng nhanh chóng bước đến cùng xem, Mạc Oánh Oánh nghĩ ngợi một lúc rồi cũng lại gần.
Theo tư liệu cho thấy, sĩ quan Alpha từng xuất hiện trong kỳ thi cuối khóa đã từng chịu cú sốc tâm lý nghiêm trọng, vợ và con gái của anh ta bị bắt cóc, trong lúc anh đang gấp rút chuẩn bị tiền chuộc thì hung thủ đã ra tay tàn độc, sát hại con tin.
Khi người sĩ quan ấy đến địa điểm được chỉ định, thứ anh tìm được chỉ là hai thi thể bị tàn phá, còn có một lá bùa bình an rơi trong bụi cỏ không xa.
Vụ án ác độc này từng gây chấn động mạnh trong dư luận năm đó, rất nhiều cơ quan truyền thông đã đăng ảnh lá bùa đó.
Có người đoán rằng bùa bình an là của nạn nhân, cũng có người cho rằng có thể là rơi ra từ kẻ bắt cóc.
Chân tướng sự việc đến nay vẫn chưa được làm rõ nhưng bất kể là về hình dạng hay hoa văn, lá bùa đó gần như giống hệt chiếc mà Mạc Tuyết Tịch đang đeo.
Chính vì bị lá bùa này kí©h thí©ɧ, người sĩ quan ấy mới đột nhiên phát điên trong phòng thi.
Nhìn đến đây, Chu Mạn bỗng nghẹn thở, sắc mặt trắng bệch: "Sao lại thế? Sao lại có trùng hợp như vậy chứ?"
"Mẹ... mẹ chỉ thấy hoa văn trên bùa bình an đó đặc biệt nên mới mua, mẹ đâu biết sẽ thành ra như vậy đâu?"
Ban đầu Mạc Như Binh còn hơi ngơ ngác nhưng nhìn thấy phản ứng của vợ mình thì rất nhanh đã đoán ra sự liên hệ trong chuyện này.
Trong lòng ông ta lại càng thêm bất mãn với vợ, nếu Mạc Tuyết Tịch có thể thuận lợi vào làm việc tại Cục Trị liệu tinh thần của Đế quốc thì sự nghiệp của ông cũng sẽ được thúc đẩy rất nhiều.
Thế mà bây giờ, mối quan hệ tốt đẹp ấy lại bị chặt đứt mất rồi.
Mạc Tuyết Tịch không để ý đến sắc mặt biến hóa bất định của cha mình, cô nhìn thẳng vào mặt Chu Mạn, từng chữ từng chữ hỏi: "Mẹ, mẹ thật sự nghĩ đây là trùng hợp sao?"
"Bùa bình an trong chùa có biết bao nhiêu loại, sao mẹ lại chọn đúng cái đó?"
Đúng vậy, vì sao chứ?
Tất nhiên là vì lúc đó Mạc Oánh Oánh đứng bên cạnh nói mấy cái bùa khác nhìn quá phổ thông, chỉ có cái này là độc nhất vô nhị, đủ đặc biệt.
Nhớ lại tình cảnh khi ấy, Chu Mạn vừa kinh hãi vừa hoảng sợ, thậm chí đến cả bàn chân cũng bắt đầu mềm nhũn.
Sắc mặt bà lập tức trở nên trắng bệch như bị rút sạch máu nhưng cuối cùng vẫn không nói lời nào.
Thấy cảnh đó, trong lòng Mạc Tuyết Tịch chỉ cảm thấy có từng đợt lạnh buốt xé toạc l*иg ngực trào lên, làm đông cứng cả trái tim.
Cô biết, mẹ mình một lần nữa đã chọn đứng về phía em gái.
Lúc này, Mạc Oánh Oánh lên tiếng nức nở: "Chị, nếu chị muốn trách thì cứ trách em đi, đừng trách mẹ."
"Là em thấy chiếc bùa đó đầu tiên, em bảo mẹ rằng nó rất đặc biệt nên mẹ mới mua về tặng chị, tất cả là lỗi của em."
"Nhưng em thật sự không biết sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến chị như vậy, ai mà ngờ chị lại gặp đúng người sĩ quan đó trong kỳ thi chứ? Ai mà biết được quá khứ của anh ta?"