Vết thương ngoài da không nặng, nghỉ ngơi đầy đủ sẽ hồi phục.
Nguy hiểm nhất là tổn thương bên trong tuyến thể.
Vì bị Alpha dùng tinh thần lực tấn công khi đang trị liệu trong trạng thái không phòng bị, nên tổn thương rất nghiêm trọng.
Từ bên ngoài, tuyến thể sau gáy vẫn nguyên vẹn, không có gì bất thường.
Nhưng thực tế bên trong đã xảy ra vấn đề lớn.
Cô bị rối loạn pheromone, trong các kỳ phát tình sau này sẽ rất đau đớn.
Trước khi hồi phục hoàn toàn, cô không thể tiếp tục thực hiện các ca trị liệu tinh thần.
Nếu cố gắng sử dụng tinh thần lực, chỉ càng làm tuyến thể tổn thương thêm.
Về tình trạng này, bệnh viện cũng không thể làm gì hơn.
Với sự tiến hóa của nhân loại, Alpha và Omega có tư chất cao đã phát triển được tinh thần lực.
Những Alpha mạnh còn có thể ngưng tụ tinh thần lực thành thực thể, tinh thể tinh thần.
Mà tất cả bệnh lý liên quan đến tinh thần lực thì không thể chỉ dùng thuốc hay phẫu thuật là giải quyết được.
Mạc Tuyết Tịch vừa thi xong chứng chỉ trị liệu tinh thần, đương nhiên hiểu rõ điều này.
Chữa trị tuyến thể là một quá trình dài, không thể nóng vội.
Thế nên, cô dồn sức điều tra bằng chứng Mạc Oánh Oánh đã làm trò gì với sợi dây chuyền.
Trời không phụ lòng người, sau hai ngày, cô tìm được một bằng chứng then chốt.
Khi đang sao lưu và in bằng chứng ra, Chu Mạn gọi đến: "Tiểu Tịch, ba con kết thúc chuyến công tác sớm, mẹ phải ra sân bay đón ông ấy. Chiều nay mẹ bảo dì Trương đến đón con về."
"Nếu con muốn ăn món gì thì cứ nói với dì Trương, tối nay cả nhà ta cùng ăn một bữa thật ngon..."
Mấy câu sau Mạc Tuyết Tịch chẳng còn nghe lọt tai.
Có lẽ vì thất vọng tích tụ quá nhiều, cô giờ đã đủ thản nhiên trước những sắp xếp vô lý của mẹ.
Cô không còn muốn hỏi, ba đang ở độ tuổi khỏe mạnh, sao phải cần mẹ đi đón?
Tại sao mình mới xuất viện lại bị giao cho người giúp việc đưa về?
Cô cũng không muốn hỏi, Mạc Oánh Oánh là sinh viên đại học ở nội trú, sao cứ ba ngày hai bận lại chạy về nhà?
Vì cô biết, hỏi ra cũng chỉ khiến bản thân thêm đau.
Tối nay, cả nhà bốn người có mặt đông đủ cũng tốt, đỡ mất công cô phải chọn dịp để nói rõ chuyện dây chuyền.
6 giờ tối.
Ba người kia vẫn chưa về.
Mạc Tuyết Tịch gọi dì Trương: "Dì Trương, làm giúp cháu bữa tối luôn đi."
Người mới ra viện phải ăn kiêng, chỉ được ăn món dễ tiêu hóa, nhiều dinh dưỡng, dì Trương đã chuẩn bị nguyên liệu từ sáng.
"Hay là để tôi múc cho cô chén cháo ăn lót dạ trước nhé?" Dì Trương vừa nói vừa bắt tay chuẩn bị: "Phu nhân với tiểu thư chắc nửa tiếng nữa là về rồi."
Mạc Tuyết Tịch lắc đầu: "Không cần ăn tạm đâu, dì cứ nấu luôn món chính đi. Họ sẽ không về sớm vậy đâu."
Cô hiểu quá rõ tính nết của Mạc Oánh Oánh.
Gặp chuyện thế này, thể nào cô ta cũng bày trò trì hoãn giờ về, cố ý để cô chờ đợi một mình thật lâu.
Cô từng chờ rất nhiều lần, giờ thì không muốn chờ nữa.
Quả nhiên, sau khi chậm rãi ăn xong bữa tối, ngồi nghỉ thêm nửa tiếng, ba người kia mới lục tục bước vào.
Tiếng cười nói vang từ cửa vào phòng khách như gió thổi ngang hành lang, lạnh lẽo lạ thường.
"Ba ơi, sôcôla ba mang từ nước ngoài về ngon quá trời! Lần sau ba đi công tác nhớ mua thêm nha... Con muốn sưu tầm đủ vị rồi khoe với bạn bè!"
"Ha ha, con mèo nhỏ tham ăn! Mới đó đã quên bài học đau bụng hôm nay rồi à? May mà ngay chỗ đỗ xe có trung tâm thương mại, có nhà vệ sinh, không thì con tính làm sao?"
"Aaaa xấu hổ quá đi... Mẹ ơi, mẹ nói với ba đừng trêu con nữa..."
"Được rồi được rồi, đừng nhõng nhẽo nữa. Đổi dép, đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm."
Tiếng cười vang dội lập tức im bặt khi cả ba thấy Mạc Tuyết Tịch ngồi trên ghế sofa.
Căn nhà như bị ai bấm nút tắt âm, không khí ngột ngạt đến kỳ lạ.
"Ba đã nghe chuyện xảy ra trong kỳ thi, nên kết thúc công tác sớm để về." Mạc Như Binh là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng: "Giờ con thấy sao rồi? Vết thương còn đau không?"
Nhìn người cha đang cố tỏ ra yêu thương, Mạc Tuyết Tịch thản nhiên đáp: "Vết thương vẫn đau. Chuyện xảy ra trong phòng thi đến nay vẫn chưa ai cho con một lời giải thích. Con thấy rất tệ."
Câu trả lời này rõ ràng không đúng ý Mạc Như Binh.
Ông ta muốn một cô con gái ngoan ngoãn biết nghe lời như Mạc Oánh Oánh, chứ không phải kẻ ương bướng không biết điều.