Chương 24

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch! Nhịp tim đập rộn ràng như muốn xuyên thủng màng tai.

Cô ngẩn người nhìn Omega trước mặt, thơm ngát, mê hoặc rồi như bị ma xui quỷ khiến mà rướn cổ... liếʍ nhẹ một cái vào cằm đối phương.

Mạc Tuyết Tịch hơi ngẩn ra, cô không rõ vì sao tiểu hồ ly cao ngạo ban ngày lại đột nhiên dính người đến vậy nhưng điều đó không làm cô khó chịu.

Cô ôm lấy tiểu hồ ly, bật cười khẽ: "Muốn ngủ cùng ta sao?"

Đồ Giang hoàn hồn, trong lòng gào lên dữ dội: A a a! Vừa rồi mình đã làm cái gì vậy trời?

Cô vội vàng lắc đầu nhưng cái đuôi lại thành thật quấn lấy cổ tay trắng trẻo, thon thả của đối phương.

Mặc kệ hồ ly nhỏ dính người, Mạc Tuyết Tịch tắt đèn, ôm lấy nó rồi nằm xuống, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ.

Đồ Giang thì sao có thể ngủ nổi?

Bị hơi ấm mềm mại của một Omega bao lấy, cô thậm chí không dám cử động chút nào.

Để phân tán sự chú ý, cô nhắm mắt lại, bắt đầu kiểm tra cơ thể từ bên trong.

Không xem thì thôi, vừa kiểm tra liền phát hiện một điều khiến cô ngạc nhiên vui mừng, nội thương trong người cô đã có dấu hiệu chuyển biến tốt.

Hẳn là nhờ vào pheromone của Mạc Tuyết Tịch.

Nói cách khác, khí tức của đối phương có thể chữa lành những vết thương tồi tệ trong cơ thể cô!

Ngay lập tức, Đồ Giang dẹp luôn ý định lúc nửa đêm sẽ chờ Mạc Tuyết Tịch xoay người rồi len lén chui ra khỏi chăn.

Nếu không phải vì bây giờ pheromone và tinh thần lực của cô chưa đủ mạnh, cô thậm chí còn muốn mỗi đêm đều được liếʍ tuyến thể để trị liệu.

Sáng hôm sau, sau khi Mạc Tuyết Tịch ở nhà ăn sáng cùng con hồ ly nhỏ xong thì đeo túi lên vai, rời nhà đi làm.

Vừa nghe thấy tiếng cửa đóng lại, Đồ Giang lập tức bật dậy, nhảy lên bậu cửa sổ.

Quan sát một lúc, cô mở lưới cửa, chui ra ngoài rồi men theo tường ngoài tòa nhà linh hoạt từ tầng bốn leo xuống tầng một.

Cô ẩn giấu thân hình, bước đi nhẹ nhàng trên những mái hiên thấp của các cửa hàng ven đường.

Mãi đến khi Mạc Tuyết Tịch bước vào một phòng khám đông y, cô mới ngồi xuống trong bụi cây đối diện.

Ban đầu cô còn tưởng Mạc Tuyết Tịch đến phòng khám để khám bệnh lấy thuốc.

Sau mới phát hiện, người ta là đến để khám bệnh cho người khác, bốc thuốc cho bệnh nhân.

"Ồ, thì ra Tuyết Tịch đi làm bác sĩ đông y à? Vậy máu tanh trên người cô ấy hôm đó chắc là do bệnh nhân để lại."

Giọng nói trong trẻo của cô vừa thốt ra, ngay cả chính cô cũng hơi giật mình.

"Hở? Giọng mình hồi phục rồi, mình nói chuyện được rồi!"

Việc tốt này khiến cô vừa vui vừa lo.

Vui vì mình khỏe hơn, lo vì từ nay về sau ở trước mặt Mạc Tuyết Tịch phải luôn cẩn thận, kẻo bất chợt nói chuyện sẽ doạ cô ấy sợ chết khϊếp.

Về nhà thuê cũng chẳng có việc gì làm, Đồ Giang dứt khoát ở lại trong bụi cây canh Mạc Tuyết Tịch đi làm.

Thi thoảng cô đi dạo xung quanh một vòng coi như tuần tra.

Mấy ngày liên tiếp, người và hồ ly cứ thế đều đặn đi làm rồi về nhà, ngày tháng trôi qua êm đềm, quy củ.

Chớp mắt đã đến thứ Sáu, phòng khám đông y không có nhiều bệnh nhân nhưng phố đi bộ bên ngoài lại có thêm khá nhiều khách du lịch từ nơi khác tới.

Trong số đó có một nhóm năm cô gái đặc biệt ồn ào.

Hai Alpha, hai Omega và một Beta.

Cả nhóm vừa đi vừa giỡn, nói cười ồn ào chẳng quan tâm ai khiến người xung quanh liên tục cau mày.

Đồ Giang chỉ liếc mắt một cái rồi lập tức dời ánh nhìn đi nơi khác.

Cô ghét nhất cái kiểu người không có ý thức nơi công cộng, vô giáo dục, vô lễ độ như thế.

"Ối trời ơi! Mấy bà nhìn kìa!" Một Alpha tóc đỏ trong nhóm đột nhiên hét to: "Bên trái kìa! Cái người mặc áo blouse trắng trong phòng khám ấy, chẳng phải là Mạc Tuyết Tịch sao?"

"Mạc Tuyết Tịch là ai? À, là cái bà chị gái ác độc lúc nào cũng lạnh lùng rồi còn thích giành đồ của em gái mình đúng không?"

"Sao cô ta lại ở đây?"

"Bộ mấy người không biết à? Oánh Oánh từng kể rồi mà, cô ta thi không đậu chức trị liệu sư, bực tức trút giận lên cả nhà, sau đó bỏ nhà ra đi!"

"Hừ, thật mất mặt, không biết học cái thói hư tật xấu đó từ đâu nữa."

"Đi! Vô phòng khám chơi đẹp cô ta một trận, cho Oánh Oánh hả giận!"

Chỗ bọn họ đang đứng lại đúng ngay dưới gốc cây nơi Đồ Giang ẩn mình.

Không hề hạ thấp giọng, từng câu từng chữ đều lọt thẳng vào tai Đồ Giang.

"Chị gái ác độc", "giành đồ của em", "bỏ nhà ra đi", "thi trị liệu sư"...