Chương 23

Cô hít thở thật sâu, thầm tự nhủ trong lòng:

Đừng căng thẳng, cũng đừng thấy ngại. Tuyệt đối đừng nảy sinh ý nghĩ không đứng đắn.

Đây là điều trị. Trước bệnh nhân, không phân biệt giới tính.

Ổn định lại tâm lý, Đồ Giang rướn đầu đến sau cổ Mạc Tuyết Tịch, nhẹ nhàng dùng răng nhỏ gỡ miếng dán ra, thậm chí chưa cần dùng nhiều lực đã lấy được.

Ngay lập tức, mùi violet nồng nặc xộc đến.

Pheromone trong người Đồ Giang lập tức trở nên sôi sục, dồn về nơi răng đánh dấu, chỉ chực trào ra.

Cô đặt miếng dán sang một bên rồi ghé sát vào, vừa dùng tinh thần lực để giảm cảm giác của đối phương, vừa vươn đầu lưỡi liếʍ sạch lượng pheromone quanh tuyến thể Omega.

Dọn dẹp xong, cô mới chậm rãi đưa pheromone của mình ra đầu răng, dùng lưỡi quét qua, tỉ mỉ thoa đều lên tuyến thể của đối phương.

Cách này dĩ nhiên không thể so với việc tiêm trực tiếp vào tuyến thể, vì như vậy chẳng khác nào đánh dấu thật sự.

Không nói đến phản ứng của Mạc Tuyết Tịch, chỉ riêng bản thân Đồ Giang cũng không thể vượt qua rào cản tâm lý đó.

Hơn nữa, quan trọng nhất là để chữa lành tuyến thể của Mạc Tuyết Tịch, pheromone chỉ là phụ trợ, tinh thần lực trị liệu mới là cốt lõi.

Khi đã hoàn toàn tập trung vào việc điều trị, Đồ Giang gạt bỏ mọi suy nghĩ lung tung trước đó.

Đến khi tinh thần lực cạn kiệt, pheromone tích lũy trong mấy ngày qua cũng dùng hết.

Cô nằm bẹp bên gối, mệt đến mức không mở nổi mắt.

Cảm nhận được hơi thở của Mạc Tuyết Tịch đã ổn định trở lại, trong lòng cô cũng ngập tràn cảm giác thành tựu.

Tuy còn cách việc chữa khỏi hoàn toàn tổn thương của tuyến thể một đoạn dài, nhưng ít nhất hướng đi là đúng. Nếu tiếp tục kiên trì, sẽ thấy được ánh sáng cuối đường hầm.

Nghĩ đến đó, Đồ Giang bỗng thấy nhớ khoảng thời gian mình vẫn còn là một thượng tướng của đế quốc.

Nếu còn giữ thân phận và thực lực ấy, chữa trị cho Mạc Tuyết Tịch chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

Nhưng nếu cô vẫn luôn là Thượng tướng Đồ Giang kia, thì đã chẳng thể gặp được Mạc Tuyết Tịch rồi.

Nghĩ thế, cô lại cảm thấy... hiện tại vẫn là tốt hơn.

Nghỉ ngơi một lúc, sức lực chẳng những không hồi phục mà mí mắt còn càng lúc càng nặng, cảm giác mệt mỏi lan khắp toàn thân.

Không kịp bò về ổ của mình, Đồ Giang đã lăn ra ngủ gật bên cạnh đầu Mạc Tuyết Tịch.

Không biết ngủ bao lâu, Đồ Giang bỗng run lên một cái.

Có thể do tiêu hao quá độ trước đó, lúc này cô cảm thấy cả người lạnh buốt như rơi vào hầm băng.

Theo bản năng, cô rúc về phía nguồn nhiệt gần nhất.

Chiếc chăn thơm tho, ấm áp là lựa chọn số một.

Khi đầu óc vẫn chưa kịp phân tích hành động này có hợp lý hay không, cả người hồ ly đã chui tọt vào trong chăn.

Không còn lớp tinh thần lực ngăn cách cảm giác, Mạc Tuyết Tịch lập tức cảm thấy sau eo mình có thứ gì đó mềm mềm, ấm nóng đang cựa quậy.

Giật mình, cơn buồn ngủ lập tức vơi đi phân nửa.

Cô nhanh chóng xoay người, đưa tay lần mò tới chỗ ấm áp ấy, đầu tiên là chạm phải chiếc mũi ướt ướt, rồi đến đôi tai nhỏ xinh cùng lớp lông mềm mịn như tơ lụa.

Là Bạch Tướng Quân!

Mạc Tuyết Tịch đang căng thẳng lập tức thả lỏng, cô bật đèn ngủ bên giường.

Ánh sáng vàng dịu không chói mắt, đủ để cô nhìn rõ xung quanh.

Cô bế tiểu hồ ly từ trong chăn ra, ôm vào lòng rồi chống người ngồi tựa lưng vào đầu giường.

Tiểu hồ ly trong lòng mềm oặt, đầu rúc trong ngực cô, cả người chẳng có chút sức lực nào, trông đáng thương vô cùng.

Đồ Giang từ từ tỉnh lại, cảm giác quay về, cô lập tức ngửi thấy một mùi hương dịu ngọt ấm áp.

Mùi này thật dễ chịu, khiến người ta thư thái lạ thường.

Nơi cô đang nằm cũng mềm mại, ấm nóng đến mức như được bao phủ bởi nước suối ấm áp, mệt mỏi và lạnh lẽo đều bị quét sạch.

Đồ Giang chậm rãi mở mắt, đập vào mắt không phải suối nước nóng mà là một mảng da thịt trắng nõn mịn màng.

Cùng lúc đó, giọng nói mơ màng của Mạc Tuyết Tịch vang lên gần bên tai: "Sao vậy? Ác mộng à? Hay là hôm nay tắm xong bị lạnh bụng?"

Đồ Giang bừng tỉnh trong một giây, ngẩng đầu lên trong hoảng loạn, đôi mắt xanh đẹp mê hồn long lanh ánh nước.

Dưới ánh đèn ngủ, nửa khuôn mặt của Mạc Tuyết Tịch chìm trong ánh sáng mờ ảo, nhìn không rõ lắm nhưng nửa còn lại thì dịu dàng, đằm thắm.

Khi cô cúi đầu nói chuyện, tóc dài cũng theo giọng nói mà rủ xuống lướt qua mặt Đồ Giang, có cảm giác ngưa ngứa.

Đôi môi đỏ hồng khẽ mấp máy, khoảng cách gần đến mức Đồ Giang còn nhìn thấy đầu lưỡi hồng hồng bên trong...