Chương 22

Hiện tại cô thật sự không dám nhìn Mạc Tuyết Tịch, chỉ cần thấy đối phương, trong đầu cô lại hiện lên từng cảnh tượng trong phòng tắm khi nãy.

Cô cần được yên tĩnh.

Mạc Tuyết Tịch cũng không ngồi lâu trên ghế sofa, cô còn rất nhiều việc phải làm.

Giặt chiếc ổ cũ của tiểu hồ ly, giặt quần áo của mình, ra ngoài mua sắm vài vật dụng cần thiết, nấu bữa tối.

Làm xong tất cả những việc đó thì cũng đã hơn mười giờ đêm.

Sáng mai Mạc Tuyết Tịch sẽ đến phòng khám Trung y đi làm, tối nay cô quyết định ngủ sớm.

Tắt đèn đầu giường, cô nói lời chúc ngủ ngon với tiểu hồ ly trong bóng tối rồi nhắm mắt dưỡng thần.

Ổ của Đồ Giang cũng được đặt trong phòng ngủ mới, là một chiếc ổ thú cưng hình bầu dục, vừa vặn kê sát giữa giường và tường.

Mười phút sau, trên giường đã vang lên tiếng thở đều đặn, nhưng Đồ Giang trong chiếc ổ nhỏ bên dưới lại trằn trọc không sao chợp mắt nổi.

Qua những ngày ở chung, cô nhận ra kinh tế của Mạc Tuyết Tịch cũng chỉ ở mức trung bình, vậy mà cô ấy lại rất chịu chi cho mình.

Thuốc men, ổ nằm, cốc nước, bát ăn, đồ ăn vặt, các món đồ chuyên dụng đều là Mạc Tuyết Tịch chọn mua rất kỹ lưỡng.

Điều này khiến Đồ Giang vừa vui âm ỉ, lại vừa thấy áy náy.

Tài khoản của cô rõ ràng có số dư tám chữ số, vậy mà không thể lấy ra đưa cho Mạc Tuyết Tịch dùng.

Chưa nói đến việc một con hồ ly bỗng nhiên đưa tiền là chuyện quái đản đến mức nào...

Chỉ riêng việc tài khoản có hoạt động, người nhà cô chắc chắn sẽ lập tức phát hiện.

Với năng lực của họ, việc lần theo đầu mối tìm đến cô cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Nhưng hiện tại, Đồ Giang không muốn gặp lại bọn họ. Nếu thật sự muốn, ngay từ ngày đầu tiên được Mạc Tuyết Tịch nhặt về, cô đã tìm cách liên lạc với nhà họ Đồ ở Đế đô rồi.

Phải rồi! Mình có thể nhờ phó quan của mình chuyển ít tiền đến!

Ý nghĩ này vừa lóe lên thì bị Đồ Giang lập tức dập tắt.

Lòng trung thành của đối phương thì không phải bàn, nhưng tính cách lại quá cảm xúc, nếu biết cô còn sống chắc chắn sẽ khóc lóc chạy đến tận Thiên Thủy thành tìm cô.

Một sơ hở lớn như thế, làm sao nhà họ Đồ có thể không phát hiện?

Đang phiền não, thì bất chợt một mùi hương violet quen thuộc lan ra từ bên giường.

Hương hoa không còn ngọt ngào như mọi khi, mà mang theo vị đắng chát và chút bực bội, xộc thẳng trong căn phòng nhỏ hẹp.

Mạc Tuyết Tịch là một Omega cấp S, nếu để xảy ra rối loạn pheromone hậu quả sẽ không thể lường trước được.

May mà bây giờ cô đang ở trong phòng riêng của mình.

May mà Đồ Giang cũng là Alpha cấp đỉnh, đủ sức chống đỡ.

Cái gì vậy? Lần trước lúc cô ấy rối loạn pheromone đâu có phản ứng dữ dội thế này! Trong đầu suy nghĩ như thế, Đồ Giang đã nhảy vọt lên giường kiểm tra tình trạng của Mạc Tuyết Tịch.

Không giống lần trước bị ác mộng quấy nhiễu, lần này tuy cô ngủ rất sâu nhưng tình trạng lại nguy hiểm hơn nhiều.

Khi một Omega trong trạng thái vô thức phóng thích lượng lớn pheromone, đến một mức độ nào đó, lý trí sẽ bị những ảnh hưởng tiêu cực nuốt chửng dẫn đến ép buộc phát tình.

Tới lúc đó, cô hoàn toàn không thể kiểm soát suy nghĩ hay hành vi của mình, dù là tự làm tổn thương bản thân hay gây nguy hiểm cho người khác, mọi hậu quả đều không thể cứu vãn.

Nhận ra sự nghiêm trọng của tình huống, ánh mắt Đồ Giang cũng trở nên nghiêm trọng.

Cô hoàn toàn có thể dùng cách lần trước để ổn định pheromone của Mạc Tuyết Tịch nhưng đó chỉ là tạm thời.

Nếu lần sau xảy ra chuyện tương tự mà lại vào ban ngày, khi đối phương đang ở bên ngoài thì sao? Lúc đó biết làm thế nào?

Vì vậy, cách duy nhất để ngăn chặn chuyện này là: phục hồi tuyến thể đã tổn thương của đối phương.

Những ngày qua nghỉ ngơi, Đồ Giang đã tích lũy được một ít pheromone.

Ngoài ra, cô còn có thể điều động một lượng nhỏ tinh thần lực để xử lý vùng bị tổn thương cho Mạc Tuyết Tịch.

Xác định được phương án điều trị, Đồ Giang lại nhìn về phía người đang ngủ say trước mặt.

Mạc Tuyết Tịch nằm nghiêng, quay lưng về phía mép giường, chiếc chăn mỏng ôm sát tôn lên đường cong thân thể mềm mại.

Mái tóc dài buông xõa như thác nước trên gối, sau lớp tóc rối lòa xòa, miếng dán ngăn pheromone sau cổ thấp thoáng hiện ra.

Chỉ là miếng dán ấy đã bị pheromone thấm ướt, dính lệch sang một bên, sắp rơi khỏi tuyến thể.

Đồ Giang nhẹ nhàng tiến lại gần, rúc đầu vào gối dùng mõm gạt bớt tóc đối phương sang một bên, lộ ra hoàn toàn miếng dán.