Chương 20

Cáo nhỏ đã xác định: Mạc Tuyết Tịch không bị thương, mùi máu trên người đều là của người khác.

Nhưng đồng thời, cô cũng có chút lo lắng, cô dựa vào kinh nghiệm của mình, có thể phán đoán người bị thương kia chắc chắn đã mất rất nhiều máu và Mạc Tuyết Tịch đã tiếp xúc ở khoảng cách rất gần mới có thể ám mùi nặng đến thế.

Vậy nên, hôm nay cô ấy đã gặp phải chuyện gì?



Sự lo lắng này kéo dài mãi đến tận trước khi đi ngủ.

Đồ Giang còn nghĩ đến chuyện ngày mai có nên lén theo chân Mạc Tuyết Tịch ra ngoài hay không, xem thử dạo này cô ấy ra khỏi nhà từ sáng sớm đến tối mịt là để làm gì.

Có nguy hiểm không? Có việc gì mình giúp được không?

Cô có thể đẩy cửa sổ ra chui ra ngoài rồi quay về trước khi cô ấy mở cửa vào nhà là được.

Thế nhưng hai ngày tiếp theo, Mạc Tuyết Tịch hoàn toàn không ra ngoài.

Cô chỉ ở trong nhà đọc sách, ghi chép, nấu cơm còn tiện thể tháo chỉ cho Đồ Giang.

Ban đầu cô định đợi một tuần nữa mới tháo chỉ cho tiểu hồ ly nhưng vết thương của nó lành rất nhanh nên cô quyết định tháo sớm.

Hai ngày sau, Mạc Tuyết Tịch dọn ra khỏi nhà nghỉ, chuyển đến một căn hộ thuê gần phòng khám Trung y.

Căn hộ một phòng ngủ một phòng khách tuy không rộng nhưng lại có không khí sinh hoạt hơn hẳn so với chỗ ở trước đó.

Nhà có bếp riêng khiến Mạc Tuyết Tịch có thể phát huy tài nấu nướng của mình.

Ngay trưa hôm chuyển đến nhà mới, cô đã nấu một bữa thịnh soạn.

Có gà, có cá, có sườn, có rau xào và cả súp kem nấm.

Nếu chỉ có một mình, chắc chắn cô sẽ không nấu nhiều món như vậy.

Nhưng giờ đã có một tiểu hồ ly có khẩu vị cực tốt, cô hoàn toàn không lo thức ăn bị lãng phí.

Chỉ cần là đồ cô nấu, tiểu hồ ly đều ăn sạch bóng.

Nhiều lúc cô cảm thấy mình không phải đang nuôi hồ ly mà là nuôi một con sư tử vậy.

Sau khi ăn xong, nghỉ ngơi hơn một tiếng, Mạc Tuyết Tịch bế tiểu hồ ly đang nằm lim dim trong ổ ra đi thẳng về phía phòng tắm.

"Hôm nay trời đẹp, cơ thể ngươi cũng đã có thể chạm nước rồi, để ta tắm cho ngươi nhé."

Đang mơ màng ngủ, Đồ Giang bỗng mở to mắt.

Tắm! Tắm sao? Chuyện đó sao được chứ?

Nhưng rồi cô lại nghĩ, bây giờ mình đâu có lộ thân phận là một Alpha, chỉ là một tiểu hồ ly "ngây thơ vô tri" thôi mà.

Được Mạc Tuyết Tịch tắm cho cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, mấy ngày qua vừa ngủ đông, vừa chạy trốn lại dính mưa, thực sự rất muốn được tắm nước nóng một trận.

Nghĩ vậy, cơ thể Đồ Giang nhanh chóng thả lỏng, từ hồi hộp chuyển thành mong chờ.

Vào đến phòng tắm, trước mắt là một bồn tắm gấp loại dành cho trẻ em.

Trong bồn đã có sẵn nước nóng và dầu gội cho thú cưng, lớp bọt trắng li ti nổi lềnh bềnh trên mặt nước.

Đồ Giang thót tim: Tắm bồn luôn sao? Thật ra không cần cầu kỳ vậy đâu.

Chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì đã bị Mạc Tuyết Tịch nhẹ nhàng đặt vào bồn.

Bàn tay thon dài của Omega vốc nước nóng rưới lên cổ và lưng cô làm ướt hết lớp lông rồi lại vốc một nắm bọt xà phòng, đặt lêи đỉиɦ đầu cô.

"Dễ thương quá đi mất, ai mà ngoan ngoãn tắm rửa thế này nhỉ? Thì ra là Bạch Tướng Quân nhà mình à."

Nghe giọng nói vui vẻ trong trẻo của Mạc Tuyết Tịch, bốn cái chân giấu dưới nước của Đồ Giang lập tức co rút lại.

Nếu không phải vì trong nước có dầu gội, cô thật sự muốn nhấn đầu xuống nước trốn đi.

Xấu hổ chết mất!

Hoàn toàn không hay biết gì, Mạc Tuyết Tịch đang mải xoa xà phòng, tay áo cuộn trên cánh tay trượt xuống.

Ống tay áo ngấm đầy nước, nặng trĩu dính vào cổ tay khiến cô rất khó chịu.

"Chờ ta chút nhé, ngoan ngoãn ở trong nước đừng nhúc nhích."

Nói rồi, cô đứng dậy.

Cô đi đến bồn rửa mặt bên cạnh, cởi chiếc sơ mi dính nước trên người ra thả vào bồn.

Nghĩ ngợi một lúc, cô dứt khoát cởi luôn chiếc quần dài, treo lên móc cạnh bồn rửa.

Như vậy thì lát nữa sẽ không sợ bị ướt nữa.

Ngay khoảnh khắc ấy, Đồ Giang vừa mới ổn định được tâm lý trong bồn tắm thì lông toàn thân như muốn dựng ngược, tim đập vọt lên 180!

Chỉ cách hai mét, Mạc Tuyết Tịch đang mặc mỗi áo hai dây và đồ lót, vóc dáng hoàn hảo không chút che giấu.

Tóc dài búi thành búi nhỏ sau đầu, chiếc cổ thanh mảnh như thiên nga, xương quai xanh thẳng tắp, bờ vai trắng nõn mịn màng. Tất cả đều lộ ra trong không khí, quyến rũ đến nao lòng.

Đôi chân dài thon đều đặn bước từng bước về phía bồn tắm, mỗi bước như giẫm lên tim Đồ Giang khiến cô hoảng loạn, không biết phải làm sao.