Chương 17

Mạc Tuyết Tịch rất giỏi y học cổ truyền lại có chứng chỉ hành nghề nhưng cô không trực tiếp đến ứng tuyển.

Cô bước vào một tiệm trái cây cách phòng khám hai ba cửa hàng.

Sau khi mua vài loại trái cây, Mạc Tuyết Tịch chủ động bắt chuyện: "Phòng khám kế bên tuyển bác sĩ mấy hôm nay rồi nhỉ? Lương từ năm đến tám ngàn, ở Thiên Thủy đã là cao lắm rồi mà sao vẫn chưa ai nhận?"

Vừa nghe tới chuyện đó, các bà bán hàng ở tiệm trái cây liền rôm rả mở máy tám chuyện: "Ôi dào! Cũng tại bà bác sĩ Khương kia khó tính quá, ai mà chịu nổi."

"Đúng thế! Bà ấy đòi hỏi cao lắm, nói thực lòng, ai được lọt vào mắt xanh của bà ấy thì chắc gì đã thèm làm ở cái phòng khám nhỏ đó chứ!"

"Tôi còn nghe kể chuyện còn lạ đời hơn, mấy hôm trước có ông tầm bốn mươi đến ứng tuyển, đủ tuổi, đủ bằng cấp, đủ tiêu chuẩn mà bác sĩ Khương thấy không thuận mắt là gạt đi luôn! Nói xem như thế có tức không?"

"…"

Mấy bà tám lời qua tiếng lại nhiệt tình, Mạc Tuyết Tịch cũng từ đó thu thập được thông tin mình cần.

Tay nghề của cô thì không phải bàn nhưng tuổi tác chưa chắc phù hợp yêu cầu của bác sĩ Khương.

Nếu đi theo con đường chính quy, rất có thể sẽ bị loại.

Việc ứng tuyển này cần về nhà lên kế hoạch kỹ càng lại.

Sau khi thanh toán, Mạc Tuyết Tịch xách trái cây định quay về.

Nhưng vừa ra đến cửa tiệm thì thấy một nhóm người đang hối hả chạy về phía phòng khám.

Người dẫn đầu cõng trên lưng một người đàn ông đầy máu, mất máu quá nhiều nên đã nửa mê nửa tỉnh.

Sau lưng hai người còn có năm sáu người nữa, ồn ào náo loạn, ai nấy đều lớn tiếng nói, căn bản không nghe rõ họ đang nói gì.

Cả đám người kéo nhau vào phòng khám, dân tình hiếu kỳ thì đứng chật kín cửa ra vào, ai nấy rướn cổ nhìn vào bên trong, tắc nghẽn cả lối.

Mạc Tuyết Tịch không chút do dự, lập tức bước tới phòng khám.

Vừa chen tới cửa, cô nghe thấy một giọng nữ vang lên bên trong: "Tôi nói mấy lần rồi, bác sĩ Khương có việc ra ngoài chưa về. Hơn nữa người bệnh này là do ngã cao, cần đưa tới bệnh viện gấp, bên tôi xử lý không nổi đâu!"

Một người đàn ông nói: "Tôi biết đây là phòng khám Đông y, chúng tôi cũng gọi 120 rồi nhưng xe cấp cứu còn lâu mới tới. Cậu tôi không chịu nổi nữa rồi, xin các người làm ơn cứu giúp!"

Năm sáu người đi cùng anh ta cũng đồng thanh lên tiếng:

"Đúng rồi, cứ xử lý sơ cứu trước không được sao?"

"Cầm máu trước đi chứ! Phòng khám mà không biết cầm máu à?"

"Nếu các người thấy chết không cứu, nếu anh Triệu có chuyện gì, chúng tôi sẽ kiện mấy người ra tòa! Kiện cho dẹp tiệm luôn!"

Trong phòng khám lúc này chỉ có một dược sĩ và một nhân viên điều dưỡng, bị vây ép và mắng mỏ như thế, hai người áp lực nặng nề, quýnh quáng như kiến bò trên chảo nóng…

Không phải hai người trong phòng khám không muốn cứu người mà là họ thật sự không thể cứu nổi.

Một người thường ngày chỉ lo xét đơn thuốc rồi sắc thuốc, người còn lại thì chỉ phụ giúp bác sĩ Khương làm vài việc chăm sóc cơ bản, cả hai ai cũng không dám đυ.ng vào bệnh nhân có dấu hiệu chấn thương nghiêm trọng.

Hiện trường càng lúc càng hỗn loạn, có người sốt ruột đến đỏ mắt, suýt nữa đã đập phá đồ đạc thì đúng lúc ấy, một giọng nữ bỗng vang lên từ cửa ra vào: "Người bị thương có dấu hiệu gãy xương rõ ràng, các người tùy tiện di chuyển thế này là sai lầm đầu tiên."

"Lúc di chuyển không dùng cáng, cửa gỗ hay chăn mền để nâng đỡ cho ổn định, lại chọn cách cõng dễ gây tổn thương lần hai, đây là sai lầm thứ hai."

"Bây giờ mọi người mau lùi ra một chút, đừng bu quanh bệnh nhân gây ồn ào, giữ im lặng, giữ không khí thông thoáng."

Giọng nói bất ngờ ấy không lớn nhưng trong lời lẽ lại toát ra vẻ bình tĩnh và vững vàng như một liều thuốc an thần, khiến đám đông đang căng thẳng rối ren cũng dần dịu lại.

Phòng khám đang ầm ĩ bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn, thấy người vừa lên tiếng là một cô gái trẻ tầm hơn hai mươi tuổi, tay xách túi hoa quả, vai đeo ba lô vải nhìn chẳng khác gì một sinh viên đang đi học.

Không ít người liền nghĩ thầm: Chắc lại là một sinh viên y khoa chỉ giỏi lý thuyết suông?

Đứng ở cửa thì nói như đúng rồi, chứ nếu vào trong thấy một vũng máu to thế kia, chưa chắc đã không quay đầu chạy ra ngoài ói mất.

Dưới ánh nhìn nghi ngờ, kinh ngạc, lo lắng lẫn tò mò của mọi người, Mạc Tuyết Tịch đặt túi hoa quả xuống rồi bước vào phòng khám.