Cô bỗng thấy, có một con cáo nhỏ bầu bạn như vậy thật sự rất tuyệt.
Con cáo nhỏ có lẽ đang đói, Mạc Tuyết Tịch ăn mới được nửa bữa thì thấy nó đã ăn xong từ lâu.
Cả bốn bát giấy sạch bong, không chừa lấy một hạt cơm hay giọt canh.
Ăn xong, con cáo nhỏ còn thèm thuồng liếʍ mép, đôi mắt long lanh sáng ngời, tha thiết nhìn Mạc Tuyết Tịch.
Hiểu ý, cô lại chia một nửa phần cơm canh của mình cho nó.
Trong lòng thì ngạc nhiên vì khẩu phần ăn của con cáo nhỏ này, lại thầm nghĩ: ngày mai nấu cơm phải làm nhiều thêm nữa.
Cô cũng nên chuẩn bị một cái bát ăn riêng cho nó rồi, chứ dùng bát giấy mãi không tiện.
Lúc này, Đồ Giang đang chìm đắm trong việc "quét sạch" đồ ăn, không thể tự thoát ra nổi.
Cô đã từng ăn qua vô số mỹ vị ở Đế đô, yến tiệc quốc gia, tiệc gia đình, tiệc doanh nghiệp, món ăn cao cấp…
Nhưng cô cảm thấy chẳng món nào ngon bằng món Mạc Tuyết Tịch nấu.
Thậm chí cô còn muốn xin nốt chỗ canh còn lại của đối phương.
Ăn xong, Đồ Giang hơi khát, vừa hay Mạc Tuyết Tịch đang cầm ấm nước rót vào cốc.
Cô liền nhảy đến kệ đựng đồ, tìm đúng cái ly thủy tinh mình dùng hôm qua ở tầng thấp nhất.
Cô ngậm miệng ly, nhảy về bàn trà, đặt chiếc ly ngay trước mặt Mạc Tuyết Tịch.
Sau những chuyện như bật đèn, xả nước, xin ăn…, Mạc Tuyết Tịch đã quen với kiểu hành động "tự chủ" của con cáo nhỏ này.
Cô bình thản rót nước ấm vào ly, cười nói: "Bạch Tướng Quân, ngươi thành tinh rồi đấy à?"
Đồ Giang vừa uống nước vừa nghĩ thầm: Cũng chưa đến mức thành tinh đâu… thật ra tôi là người đấy, sau này mấy chuyện như ăn uống xin nước đừng khen nữa, tôi ngại lắm.
Đợi con cáo nhỏ uống xong, Mạc Tuyết Tịch tìm một tờ nhãn dán, viết "Bạch Tướng Quân" lên rồi dán vào thành ly thủy tinh.
"Xong rồi, sau này đây là ly nước riêng của ngươi."
Nhìn dòng chữ mềm mại được viết bằng bút máy trên nhãn dán, lòng Đồ Giang bỗng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Mạc Tuyết Tịch thật là một người rất dịu dàng, làm việc đâu ra đấy lại còn chu đáo, quan trọng nhất là… nấu ăn ngon kinh khủng.
Ai mà cưới được cô ấy, chắc chắn sẽ được cưng chiều đến hư mất.
Chẳng mấy chốc đã đến mười một giờ tối, Mạc Tuyết Tịch gập máy tính lại, đi vào phòng tắm.
Đồ Giang thì nằm trong ổ của mình ngẩn người, chính xác là đang nhìn chằm chằm hai cái áo trong ổ.
Một chiếc là áo len mỏng mà Mạc Tuyết Tịch đưa cho cô lót ổ.
Chiếc còn lại là áo thun cô tha về, sáng nay Mạc Tuyết Tịch phát hiện nhưng không lấy lại, xem như đã ngầm đồng ý để cô giữ lại.
Hương hoa violet trên áo đã phai gần hết nhưng khi cô nằm lên, vẫn có thể nhớ rõ mùi hương dịu ngọt tối qua.
Đồ Giang lén lút nghĩ: Nếu Mạc Tuyết Tịch biết mình lấy đồ lót của cô ấy chỉ để ngửi pheromone, nhất định sẽ cho rằng mình là biếи ŧɦái rồi đuổi đi mất.
Tối nay nhất định không được làm như vậy nữa!
Thực tế thì tối nay cô cũng chẳng làm được vì Mạc Tuyết Tịch đã giặt hết quần áo đã mặc.
"Chúc ngủ ngon, Bạch Tướng Quân."
Trong bóng tối, giọng nói êm dịu như làn gió của Omega vang lên như những sợi lông vũ nhẹ nhàng quét qua sống lưng khiến Đồ Giang rùng mình.
Cô khẽ động đôi tai, thầm trả lời trong lòng: Ngủ ngon.
Sáng hôm sau, Mạc Tuyết Tịch vẫn dậy từ rất sớm.
Cô ra ngoài mua bốn cái bánh bao thịt, hai túi sữa đậu nành, năm chiếc bánh mì xé tay, thêm một chiếc ly thủy tinh lớn, rồi mang về ăn sáng cùng con cáo nhỏ.
Ba cái bánh bao thịt vào bụng con cáo nhỏ sạch sẽ, sữa đậu nành mỗi người một túi.
Dọn dẹp xong rác, Mạc Tuyết Tịch cũng dán nhãn "Bạch Tướng Quân" lên chiếc ly thủy tinh mới mua, đổ đầy nước vào hai chiếc ly dành riêng cho nó.
"Năm cái bánh mì này là đồ ăn trưa và đồ ăn vặt của em. Ban ngày chị sẽ ra ngoài làm việc, tối cố gắng về sớm."
Dặn dò xong, cô véo nhẹ tai lông mềm mại của con cáo, đeo ba lô rồi rời khỏi nhà.
Hôm nay cô định tìm một công việc quanh khu nhà của Mạnh Vĩnh Thái, một công việc có thể tiếp cận được với nhà họ Mạnh.
Cô chọn một phòng khám Đông y đối diện chéo khu nhà của họ Mạnh.
Buổi sáng, mẹ của Mạnh Vĩnh Thái ra chợ mua đồ, lúc quay về tiện đường ghé phòng khám ngồi nghỉ một lúc, hỏi han đôi ba chuyện rồi mang theo hai gói thuốc Đông y rời đi.
Phòng khám Đông y đang tuyển bác sĩ, bảng tuyển dụng đặt ngay trước cửa tiệm, nội dung rất bắt mắt.