"Ào ào ào!"
Tiếng nước xối vang dội trong đêm yên tĩnh càng trở nên rõ ràng.
Đồ Giang thót tim: Tiêu rồi, chắc Mạc Tuyết Tịch bị dọa thức mất!
Cô đã chuẩn bị tinh thần "tự thú" nhưng phòng ngủ bên ngoài mãi không có động tĩnh gì.
Cô nhẹ nhàng đi ra, nhảy lên đầu giường, đôi mắt có thể nhìn rõ trong đêm tò mò quan sát người trên giường.
Với tiếng nước to như vậy mà còn không bị đánh thức, chất lượng giấc ngủ của người này cũng quá tốt đi.
Ý nghĩ đó còn chưa dứt thì đã hoàn toàn sụp đổ.
Vì Đồ Giang phát hiện: Mạc Tuyết Tịch không ngủ sâu mà là rơi vào ác mộng.
Lông mày cô nhíu chặt, đường viền môi cứng lại.
Rõ ràng đêm nay thời tiết mát mẻ nhưng trán cô lại ướt đẫm mồ hôi.
Đồ Giang ghé sát lại, ngửi ngửi vùng cổ cô, lập tức phát hiện ra vấn đề.
Tuyến thể của cô từng bị tổn thương nghiêm trọng bởi tinh thần lực, dẫn đến khí tức hỗn loạn.
Muốn chữa trị chỉ có hai cách: một là nhờ đến trị liệu sư cấp chủ nhiệm của Cục Trị liệu Đế quốc, hai là dùng pheromone của Alpha hoàn toàn phù hợp.
Cách đầu hiện tại không khả thi nhưng cách sau thì có thể thử.
Thấy sắc mặt Mạc Tuyết Tịch ngày càng đau đớn, Đồ Giang không chần chừ nữa.
Bây giờ cô không còn tuyến thể, muốn tiết ra pheromone chỉ có thể thông qua răng.
Quá trình này rất khó khăn với một người cũng đang bị thương như cô, cố gắng mãi mới tiết ra được một ít.
Cô lập tức dùng lưỡi liếʍ lấy pheromone trên răng rồi nhẹ nhàng liếʍ lên hai bên cánh mũi của Mạc Tuyết Tịch.
Hương gỗ nhè nhẹ mang theo chút đắng chạm vào khứu giác cô như một thân cây vững chãi đáng tin cậy, đem lại cảm giác an toàn và ấm áp.
Sau khi dốc hết chút ít pheromone còn sót lại, Đồ Giang lập tức mềm nhũn như chiếc lá mất nước.
May mắn thay, hiệu quả vô cùng rõ rệt.
Chỉ trong chốc lát, đôi mày đang nhíu chặt của Mạc Tuyết Tịch đã giãn ra, sắc mặt cũng dịu đi thấy rõ.
Đồ Giang lại ghé sát người cô ngửi một chút, xác nhận khí tức của đối phương đã dần ổn định, lúc này cô mới nhảy khỏi đầu giường, yếu ớt lê bước về ổ của mình.
Cô tưởng rằng nằm xuống là có thể ngủ ngay nhưng nằm mãi vẫn không thể chợp mắt.
Mỗi lần nhắm mắt, cảnh tượng khi cô tiến gần Mạc Tuyết Tịch lại hiện lên trong đầu.
Người con gái trong giấc mộng ấy hoàn toàn khác với ban ngày.
Sự điềm đạm thanh thản khi đi trong ngõ mưa, sự kiên cường khi nhận cuộc gọi phiền toái từ gia đình, sự chuyên chú nghiêm túc lúc làm việc, tất cả đều biến mất.
Thay vào đó là nét yếu mềm, mong manh đặc trưng của một Omega.
Khiến người ta xót xa, khiến người ta muốn dâng hiến tất cả chỉ để xoa dịu nỗi đau giữa đôi mày cô ấy.
Kim giây kim phút trên tường cứ thế trôi qua, cơ thể Đồ Giang càng lúc càng khó chịu.
Đầu đau như muốn vỡ tung, tay chân nặng trĩu như bị buộc chì.
Cô biết đây là tình trạng do tiêu hao pheromone nghiêm trọng.
Muốn bổ sung nhanh chóng, chỉ có cách hấp thụ pheromone của một Omega hợp mệnh với mình.
Khi gần như không thể chịu đựng nổi nữa, Đồ Giang bò ra khỏi ổ, dùng hết sức lực nhảy lên tủ đầu giường, tha đi chiếc áo thun sát người của Mạc Tuyết Tịch.
Không thể tin nổi là mình lại làm ra chuyện như vậy, cô run rẩy chui đầu vào trong áo thun nồng mùi hoa violet.
Cơn đau đầu dần dịu xuống, cảm giác tê nặng nơi tứ chi cũng tan biến từng chút một.
Trong mùi hương dịu ngọt dịu dàng bao bọc, cuối cùng Đồ Giang mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Mạc Tuyết Tịch tỉnh dậy cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái.
Cô xuống giường xỏ dép, việc đầu tiên là đi kiểm tra con cáo nhỏ.
Nhưng điều đầu tiên cô nhìn thấy lại là chiếc áo thun của mình.
Con cáo nhỏ đang nằm ngủ ngon lành trên áo, thậm chí còn chui hẳn mũi vào cổ áo.
Mạc Tuyết Tịch véo nhẹ vào chóp tai đầy lông trước mặt, nghĩ thầm: con cáo nhỏ này hình như thích chiếc áo này, vậy thì cho nó luôn cũng được.
Sau khi đứng dậy, cô đi kiểm tra bát thức ăn, bát nước và khay vệ sinh.
Kết quả khiến cô hơi bất ngờ: cả ba thứ đều không hề bị động tới.
Trước khi đi ngủ thế nào, bây giờ vẫn y nguyên như vậy.
Tối qua con cáo nhỏ ăn không ít mì, lại còn nhảy nhót mà không bị toạc vết thương, chứng tỏ thể chất rất tốt.
Chỉ có điều nó vẫn chưa đi tiểu trong khay cát, đây là một vấn đề khá nghiêm trọng.
Mạc Tuyết Tịch thầm nghĩ, mình sẽ tiếp tục quan sát thêm, nếu vẫn không được thì phải mang đi bệnh viện thú y kiểm tra, lỡ đâu là bị vấn đề đường tiết niệu.