Chương 12

Còn chưa kịp nói hết câu, cô đã thấy con cáo nhỏ trên bàn trà vẫy đuôi lia lịa.

Dường như sợ cô không thấy, đối phương còn chạy bổ tới, hai chân trước đặt lên mu bàn tay cô, cái đuôi to lông mượt phía sau vẫy điên cuồng.

Lúc này, trong lòng Đồ Giang đang gào khóc: Đừng đi mà! Tôi lắc đuôi là được chứ gì! Tôi không muốn ăn đồ ăn chó, tôi muốn ăn mì thơm ngon vừa nãy kia kìa!

Lớp đệm thịt mềm mại dán vào mu bàn tay, cảm giác ấm áp đó khiến bóng mây u uất trong lòng Mạc Tuyết Tịch những ngày qua cũng tan đi ít nhiều.

Cô không biết con cáo nhỏ có thật sự hiểu lời cô nói không, hay chỉ đơn thuần là bất chợt chạy lại làm nũng?

Dù sao đối phương đã thay cô đưa ra lựa chọn, vậy thì cô lại đi nấu thêm mì.

Xét thấy vừa nãy con cáo liếʍ sạch cả bát, lần này Mạc Tuyết Tịch nấu nhiều mì hơn một chút.

Mười phút sau, người và cáo lại cùng ngồi bên bàn trà ăn tối.

Con cáo nhỏ không phụ kỳ vọng, ăn sạch trơn phần ăn, đến cả nước mì cũng không chừa giọt nào.

Sau khi rửa bát, lau bếp và bàn trà sạch sẽ, Mạc Tuyết Tịch đi khắp phòng tìm, cuối cùng phát hiện chiếc bát đựng đồ ăn cho chó bị giấu vào góc còn nguyên chưa đυ.ng đến.

Lẽ nào con cáo nhỏ không thích đồ ăn cho chó đã bị ngâm mềm?

Nghĩ đến khả năng đó, cô đổ đống thức ăn nhão nhoẹt trong bát vào thùng rác.

Rửa sạch lại bát inox, cô lại đổ thức ăn khô vào.

Phòng khi con cáo nửa đêm đói bụng còn có cái ăn.

Đồ Giang nằm trong ổ nhỏ, nhìn động tác của Mạc Tuyết Tịch, trong lòng thầm thở dài: Đừng mất công nữa…

Nếu cô sợ tôi nửa đêm đói, sao không để sẵn vài quả táo trên bàn trà còn hơn.

Đang nghĩ như thế, đột nhiên cô bị một đôi tay thon dài ôm lên.

Chưa kịp phản ứng chuyện gì đang xảy ra, cô đã bị Mạc Tuyết Tịch đặt vào một khay vệ sinh mở.

Giọng nói dịu dàng vang lên từ phía trên đầu: "Đây là nơi ngươi đi vệ sinh, nhớ nhé?"

Vừa nói, bàn tay vốn đặt dưới nách Đồ Giang trượt lên phía trước, nắm lấy hai chân cáo bắt đầu cào cát trong khay.

Đây cũng là một phương pháp học từ trên mạng.

Nghe nói lần đầu dạy cáo nhỏ dùng khay cát, chúng thường rất phản kháng.

Nhưng Mạc Tuyết Tịch cúi đầu nhìn con cáo nhỏ ngoan ngoãn nằm yên trong tay mình để mặc cô điều khiển, cảm thấy rất hài lòng.

Xem ra con cáo nhỏ mình nhặt được rất thông minh, dạy đi vệ sinh chắc không khó.

Nào ngờ, lúc này Đồ Giang trong ánh đèn đang hoàn toàn hoang mang rối loạn.

Cô dạy rất tốt nhưng đừng dạy nữa!

Đôi mắt lam đẹp như đá quý của Đồ Giang liếc nhìn bốn bức tường thấp xung quanh khay, trong mắt đầy vẻ tuyệt vọng.

Đi vệ sinh ở đây chẳng khác nào cởϊ qυầи đi tè giữa quảng trường lớn nhất ở Đế đô cả!

Dĩ nhiên Mạc Tuyết Tịch không hề hay biết cảnh bi thương trong lòng cáo nhỏ.

Nghỉ ngơi một lúc, cô vào phòng tắm.

Dù đã tắm buổi trưa nhưng sau đó cô lại đi mua đồ, nấu ăn, ra ít mồ hôi, nên buổi tối vẫn phải tắm lại cho sạch.

Vì trong phòng không còn ai khác nên sau khi tắm xong, Mạc Tuyết Tịch chỉ quấn khăn tắm mà đi ra.

Đồ Giang vừa mới bình tĩnh lại sau vụ khay cát thì lại bị một đợt sóng lớn nhấn chìm!

Ổ của cô cách chiếc giường duy nhất trong phòng không xa.

Mà lúc này, Mạc Tuyết Tịch đang đứng bên giường, quay lưng về phía cô, cúi người chỉnh lại đồ ngủ trên giường.

Đôi chân dài thẳng tắp lộ ra ngoài khăn tắm, làn da trắng đến phát sáng.

Tóc búi gọn sau đầu, khi dang tay chuyển động, bờ vai nổi rõ xương bướm.

Vài lọn tóc ướt rủ xuống cổ, tuyến thể nơi nhạy cảm nhất của Omega thấp thoáng hiện ra giữa mái tóc đen.

Đồ Giang trợn tròn mắt!

Cô lập tức quay đi, không dám nhìn nữa.

Tim đập dồn dập như đánh trống, máu khắp người sôi trào, hơi nóng cháy bỏng lan ra toàn thân.

Đồ Giang vùi đầu vào bộ quần áo cũ trong ổ, không dám động đậy.

Mãi đến khi tiếng sột soạt bên ngoài biến mất, cả căn phòng chìm vào bóng tối, cô mới dám ngẩng đầu ra.

Phù.

Tim như vừa trải qua một ngày chơi tàu lượn siêu tốc cuối cùng cũng yên ổn.

Cô tìm một tư thế thoải mái trong ổ, nhắm mắt từ từ thϊếp đi.

Không biết đã ngủ bao lâu, Đồ Giang đột nhiên tỉnh dậy.

Tối uống quá nhiều nước súp, giờ muốn đi vệ sinh.

Chuyện dùng khay cát là không thể, kể cả lúc nửa đêm.

Đồ Giang chạy thẳng vào nhà vệ sinh, sau khi giải quyết xong còn không quên nhảy lên bồn nước nhấn nút xả.