Căn homestay hai người ở thiết kế theo kiểu khách sạn, không có bếp riêng chỉ có một bếp điện đặt ở quầy gần cửa.
Mạc Tuyết Tịch nấu cho mình một bát mì nước thanh đạm, đơn giản mà vẫn ngon miệng.
Trong lúc đợi mì chín, cô tiện tay rửa sạch cái ly thủy tinh mà cáo nhỏ vừa liếʍ lúc nãy.
Cô không đặt nó lại lên khay mà để riêng ở tầng dưới cùng của kệ đồ.
Cái ly đó không thích hợp để người khác dùng nữa, cô định khi trả phòng sẽ bồi thường giá trị cho chủ nhà rồi mang đi luôn.
Mì chín được cho vào bát, cô bưng lên bàn trà, hương thơm thanh mát lập tức lan tỏa khắp căn phòng.
Cáo nhỏ đang nằm nghỉ cũng nhúc nhích mũi rồi mở mắt ra.
Trong con ngươi xanh lam phản chiếu hình ảnh chiếc bát gốm đang bốc khói trên bàn trà, hương thơm của rong biển và tôm khô hòa quyện bay vào mũi khiến Đồ Giang thèm thuồng không chịu nổi.
Cô cảm thấy bây giờ mình có thể nuốt trọn cả một con bò!
Bên cạnh bàn trà, Mạc Tuyết Tịch đang ngồi trên ghế thấp, bắt đầu bữa tối của mình.
Từng sợi mì mềm mượt được gắp lên bằng đôi đũa tre, đưa về phía miệng…
Kèm theo âm thanh "xì xụp" khe khẽ, một nắm mì nhỏ đã biến mất không còn dấu vết.
Đôi môi đỏ bị thấm ướt bởi nước dùng càng trở nên đầy đặn bóng mượt giống như thạch trái cây mềm dẻo, dù nhìn từ xa cũng có thể cảm nhận được độ mềm mại của nó.
Đồ Giang cảm thấy mình càng đói hơn, đói đến mức đầu óc choáng váng.
Cô bước đi với đôi chân mềm nhũn, nhảy lên bàn trà rồi ngồi đối diện với Mạc Tuyết Tịch một cách cẩn thận.
"Hửm?" Mạc Tuyết Tịch dừng đũa, ngẩng đầu lên liền thấy con cáo nhỏ đang ngồi ngoan ngoãn.
"Ục ục ục!" Bụng của con cáo nhỏ kêu lên rất to.
Mạc Tuyết Tịch không khỏi quay đầu nhìn về phía đặt thức ăn, chỉ thấy ở đó chỉ còn lại cái bát nước.
Cái bát đựng thức ăn cho chó không biết đã bị đẩy đi đâu mất.
Mạc Tuyết Tịch quay lại nhìn con cáo nhỏ.
Đồ Giang liếc nhìn cô rồi lập tức chăm chú nhìn chằm chằm vào tô mì.
Thấy đối phương mãi không có động tĩnh gì, cô dứt khoát cắn răng, xấu hổ vẫy đuôi.
Con cáo nhỏ ngồi cuộn lại như một quả cầu dừa, tròn trịa đáng yêu, đôi tai tam giác nhỏ như măng non thỉnh thoảng run lên như thể đang giũ sương sớm.
Chiếc đuôi to lông mượt phía sau đong đưa qua lại, ý lấy lòng thể hiện rõ mồn một.
Dáng vẻ dễ thương bất ngờ ấy khiến Mạc Tuyết Tịch nở nụ cười thứ hai trong ngày.
Cô lấy một chiếc bát giấy dùng một lần, gắp ít mì trong tô của mình bỏ vào, rồi đẩy đến trước mặt con cáo nhỏ.
Con cáo nhỏ lập tức cúi đầu ăn sạch, ăn xong còn liếʍ mép, đôi mắt ngập tràn vẻ tội nghiệp nhìn cô.
Mạc Tuyết Tịch nghĩ nghĩ, dứt khoát múc nửa tô mì của mình ra, rong biển, tôm khô cũng theo nước dùng được chia một nửa vào bát giấy.
"Ăn đi." Cô đặt cái bát nặng trịch trước mặt con cáo nhỏ, còn mình thì tiếp tục dùng đũa ăn bữa tối, vừa ăn vừa nhìn con cáo.
Con cáo nhỏ rõ ràng là đói lắm rồi, cúi đầu ăn ngấu nghiến trong bát giấy.
Nó ăn rất nhanh nhưng lại không hề khiến người ta thấy thô lỗ.
Thậm chí nó còn không làm bắn tung tóe đồ ăn như những con vật khác, ngay cả một giọt nước súp cũng không vương lên bàn trà.
Có thể nói, dáng ăn của con cáo nhỏ này còn tốt hơn nhiều người lớn mà Mạc Tuyết Tịch từng thấy.
Sau khi ăn hết phần của mình, Đồ Giang không rời đi mà nằm dài trên bàn trà, tiếp tục ở lại bên cạnh Mạc Tuyết Tịch trong lúc cô dùng bữa. Đây là phép lịch sự được dạy dỗ trong gia tộc từ bé.
Phần mì của Mạc Tuyết Tịch vốn đã không nhiều, sau khi chia nửa cô cảm thấy mình ăn chưa no.
Nhưng lại thấy không đáng để đi nấu thêm nửa bát nhỏ, thế là cô nhìn con cáo nói: "Ngươi có muốn ăn thêm một bát nữa không? Muốn thì lắc đuôi."
Thật ra cô cũng không cho rằng con cáo nhỏ có thể hiểu lời mình nói.
Làm vậy chỉ là trao lại lựa chọn cho số phận thôi.
Giống như tung đồng xu: mặt ngửa thì làm, mặt sấp thì không.
Nghe thấy lời của Mạc Tuyết Tịch, đôi mắt Đồ Giang lập tức sáng rực lên.
Dĩ nhiên là cô chưa no, chỉ với phần vừa rồi, cô có thể ăn thêm mười bát nữa!
Nhưng việc vẫy đuôi khiến cô cảm thấy khó xử.
Mình đâu phải chó, sao lại phải vẫy đuôi để xin ăn?
Khi Đồ Giang còn đang do dự, Mạc Tuyết Tịch không thấy phản ứng gì liền bắt đầu dọn dẹp bát đũa: "Nếu ngươi không muốn ăn thì ta không làm nữa, đỡ phải…"