Chương 10

"Mạc Tuyết Tịch! Con cười cái gì? Có đang nghe bố nói không đấy?" Giọng nói tức giận của Mạc Như Binh vang lên, phá tan sự yên tĩnh ngắn ngủi.

Mạc Tuyết Tịch hoàn hồn, đáp lại một câu: "Ừ, sau này tôi sẽ không bao giờ quay về nữa." Rồi dứt khoát ngắt máy, chặn luôn số điện thoại.

Bị cúp máy ngay lập tức, mặt Mạc Như Binh giận đến tím tái.

Dù là trong công ty hay ngoài xã hội, ai chẳng cung kính gọi ông một tiếng "tổng giám đốc Mạc"?

Đối xử lễ độ, thậm chí còn mang theo phần nịnh nọt và e dè.

Vậy mà Mạc Tuyết Tịch hết lần này tới lần khác bôi nhọ ông, đúng là con gái bất hiếu!

"Gọi! Gọi lại cho nó!" Mạc Như Binh ném điện thoại cho Chu Mạn.

Đáng tiếc là lúc này, cuộc gọi đã không thể kết nối nữa.

Thấy Chu Mạn mắt đỏ hoe, Mạc Như Binh trầm giọng quát: "Khóc cái gì mà khóc? Tôi thấy con nhỏ đó đúng là bị hoang tưởng! Luôn cho rằng Oánh Oánh đang nhằm vào nó, lần này còn quá đáng hơn, dám nghi ngờ cả cô và Oánh Oánh đang âm mưu hại nó."

"Nó không về càng tốt, sau này tôi coi như không có đứa con gái này!"

Nói xong, ông rời khỏi phòng khách.

Chu Mạn vốn sợ chồng nổi giận, nỗi đau buồn lúc này chuyển thành hoảng loạn.

Mạc Oánh Oánh đúng lúc đi tới, ôm lấy tay bà dịu dàng dỗ dành: "Mẹ đừng buồn nữa, thật ra lời bố nói cũng có lý."

"Để chị ra ngoài một thời gian cũng tốt, người trong một nhà thì không có thù oán qua đêm đâu. Đợi một thời gian nữa, chị ấy nhất định sẽ nghĩ thông suốt."

Chu Mạn bị cơn giận của chồng dọa sợ, lại được con gái út an ủi nhẹ nhàng cũng cảm thấy có lẽ đúng là con gái lớn có vấn đề tâm lý thật.

Còn ở bên kia.

Mạc Tuyết Tịch sau khi cúp điện thoại thì không có chút dao động nào trong cảm xúc.

Cô đứng dậy bước đến bên ổ cáo, nhặt chiếc bát nước dưới đất lên, ngồi xổm xuống nói với con cáo nhỏ đang nằm trên bộ đồ cũ của mình: "Cái này mới là của ngươi."

Cáo nhỏ mở to đôi mắt lam long lanh và trong trẻo, làm như không hiểu đối phương đang nói gì.

Thấy vậy, Mạc Tuyết Tịch nhớ lại hướng dẫn chăm sóc cáo mà cô từng tra trên mạng, dùng ngón trỏ chấm chút nước trong bát rồi nhẹ nhàng chấm lên mũi cáo nhỏ.

Nghe nói làm như vậy sẽ khiến cáo nhỏ khi liếʍ nước trên mũi sẽ ghi nhớ đây là thứ để uống.

Ngón tay mát lạnh và ẩm ướt chạm vào mũi cô, giọt nước trượt xuống mũi sắp rơi tới môi.

Đồ Giang theo bản năng lè lưỡi liếʍ lên, lại vừa đúng lúc liếʍ phải ngón tay Mạc Tuyết Tịch chưa kịp rút lại.

Đồ Giang giật mình, cả người cứng đờ thấy rõ.

Cô sinh ra trong một gia đình quân nhân danh tiếng ở Đế đô, được giáo dục vô cùng nghiêm khắc.

Trước khi phân hóa, cuộc sống của cô chỉ toàn là học hành và huấn luyện.

Sau khi phân hóa thành Alpha, cô cũng chưa từng có sự tiếp xúc thân mật với bất kỳ Omega nào.

Vậy mà giờ đây, cô lại liếʍ tay một Omega.

Đồ Giang không dám tưởng tượng nếu đây là cơ thể thật của cô thì sẽ xấu hổ đến mức nào.

May mà bây giờ cô chỉ là một con cáo nhỏ.

Nghĩ vậy, cô chột dạ định há miệng kêu vài tiếng để chứng minh mình là một con vật nhỏ đơn thuần.

Nhưng điều cô phát ra lại chỉ là tiếng "hơ hơ" khe khẽ.

Đồ Giang ngẩn người, sao lại không thể phát ra âm thanh được nữa?

Mạc Tuyết Tịch thì sau khi đặt bát nước xuống, đưa tay nâng cằm cáo nhỏ lên, dùng tay còn lại nhẹ nhàng mở miệng kiểm tra khoang miệng.

Lưỡi, răng, vòm họng… tất cả đều không có vấn đề.

Có thể là dây thanh bị tổn thương.

Ngày mai cô có thể pha ít thuốc thanh nhiệt, giải độc, tiêu viêm để thử xem sao.

Bảy giờ rưỡi tối, đã đến lúc chuẩn bị bữa tối cho cả bản thân lẫn cáo nhỏ.

Mạc Tuyết Tịch lấy một chiếc bát inox khác, đổ vào một ít thức ăn cho chó.

Sợ cáo nhỏ không tiêu hóa được đồ khô, cô lại đổ thêm ít nước ấm vào.

Chờ đến khi thức ăn mềm ra, cô mới đặt bát đồ ăn cạnh bát nước, nói với cáo nhỏ: "Đói thì ra ăn đi. Đợi ngươi khỏe hơn rồi ta sẽ cắt thịt sống cho ăn."

Nói xong, cô quay người đi đến khu vực bếp.

Đồ Giang nhìn bát đồ ăn toàn là thức ăn ngâm nhũn trước mặt, cả con cáo đều thấy không ổn!

Cái này… sao mà ăn được chứ?

Alpha nhà ai lại đi ăn mớ đồ ăn chó bị ngâm nhũn thế này?

Khoan đã! Còn thịt sống là sao? Toàn mấy món kỳ dị, đừng có mang ra đây nữa!

Thấy Mạc Tuyết Tịch không để ý đến bên này, Đồ Giang nhảy ra khỏi ổ, dùng chân trước đẩy bát thức ăn chó đến tận góc khuất rồi mới quay lại ổ, nhắm mắt nghỉ ngơi cho đỡ bực.