Mạc Tuyết Tịch bị em gái tính kế khiến bản thân bị thương, cha mẹ lại nói cô bị hoang tưởng bản thân là người bị hại.
Sự nghiệp bị em gái hủy hoại, thanh mai trúc mã Alpha còn nói: "Thứ cô mất chỉ là công việc thôi, nhưng em gái của cô lại khóc rồi!"
Quá đỗi thất vọng, Mạc Tuyết Tịch cắt đứt liên lạc với cả nhà, một mình chuyển đến một thị trấn nhỏ, lại bất ngờ nhặt được một con hồ ly nhỏ đầy thương tích.
Có con hồ ly lông xù nào mà trông lại cao ngạo như thế, không cho ôm, không cho vuốt, vậy mà đêm đến lại lén chui vào chăn.
Mạc Tuyết Tịch ôm hồ ly nhỏ vào lòng: "Muốn ngủ chung với ta à?"
Hồ ly nhỏ vội vàng lắc đầu nhưng cái đuôi lại thành thật quấn lấy cổ tay trắng nõn của cô.
Ai ngờ được, hồ ly nhỏ đáng thương đó lại là Thuợng tướng Đế quốc, Alpha cấp S+ Đồ Giang.
Nhìn Mạc Tuyết Tịch đang ngủ say, trong lòng Đồ Giang không thể bình tĩnh: “Pheromone của cô ấy thơm quá, liếʍ một cái chắc không tỉnh đâu nhỉ?”
“Thôi vậy, trước tiên giúp cô ấy chữa lành tuyến thể đã.”
“Để xem nào, cách hiệu quả nhất là... Liếʍ một cái?”
“Ể? Mùi của cô ấy có thể chữa lành vết thương bên trong của mình này, phải tranh thủ liếʍ thêm vài cái.”
Ngoài đời, Đồ Giang là đại lão quyền thế, là vầng trăng cao vời vợi không thể với tới của Đế quốc.
Nhưng chẳng ai biết, cô từng lớn lên trong môi trường gia giáo nghiêm khắc cực đoan, tinh thần từng đứng bên bờ sụp đổ.
Chỉ khi đứng trước mặt Mạc Tuyết Tịch, cô mới cảm thấy mình là một con người bằng xương bằng thịt chứ không phải vỏ bọc hoàn hảo không thể phạm sai lầm.
Có những thứ tưởng chừng đã mất, thật ra chưa bao giờ rời xa; có những thứ chưa từng có thì vốn dĩ cũng không đáng tiếc.
Hai người nương tựa lẫn nhau, quay về Đế đô cùng viết nên một truyền kỳ thuộc về riêng họ.
Tiểu kịch trường:
Đồ Giang: "Vợ ơi, tối nay cho ôm ôm được không?"
Mạc Tuyết Tịch: "Không được."
Đồ Giang triệu hồi tinh thể tinh thần chỉ trong một giây: "Vậy... Sờ đuôi hồ ly nhé?"
Mạc Tuyết Tịch: "Dễ thương là phạm luật!"
1. Alpha và Omega cùng nhau nỗ lực, cùng nhau chữa lành
2. Gia đình nữ O toàn bộ hỏa táng tràng, không tẩy trắng, không tha thứ