Chương 33

An An giơ tay lên, giọng líu lo: "Có ạ, An An còn, còn giúp bà rửa rau nữa."

Giản Tri Lạc cong cong khoé mắt cười: "An An giỏi quá."

Tiếp đó, anh đứng dậy lấy từ trong thùng giữ nhiệt giao hàng ra một túi nhựa, từ bên trong lấy ra một chiếc tò he được gói rất đẹp và tinh xảo đưa cho đứa bé: "Xem đây là gì nào."

An An reo lên kinh ngạc, khuôn mặt tràn đầy ý cười: "Siêu nhân!"

Những cậu bé ở tuổi này đều thích những thứ như siêu nhân này.

"Thông minh thật, trả lời đúng rồi." Giản Tri Lạc đưa tò he cho con trai nói: "Mau mang qua cho bà xem đi, đây là phần thưởng hôm nay của An An đó."

Nụ cười của An An trong trẻo, vui vẻ nhận lấy: "Dạ!"

Đứa bé nhận lấy rồi chạy đi, Giản Tri Lạc đứng thẳng người lại nhìn về phía nhân viên tổ chương trình. Người đàn ông sau nhiều năm mới đối mặt với ống kính cũng không hề có chút e dè hay căng thẳng nào, anh rất lịch sự mở lời: "Chào mọi người."

Nhân viên cũng có chút ngẩn ngơ, trước khi đến đã biết Giản Tri Lạc rất ưa nhìn, nhưng khi gặp trực tiếp vẫn phải cảm thán trong lòng: Sao lại có người tuấn tú đến vậy, dù mặc bộ đồ shipper giao hàng cũng khó che giấu được phong thái. Người như vậy rốt cuộc tại sao lại bị công ty đóng băng rồi rút khỏi giới giải trí cơ chứ? Phải biết chỉ dựa vào khuôn mặt này thôi cũng đủ ăn khách rồi.

Nhưng rất nhanh, nhân viên đã nhớ ra nhiệm vụ của mình trước khi đến - Tạo ra độ hot.

Khai thác những chủ đề gây bàn tán về gia đình của khách mời bán chuyên.

Nhân viên thu hồi tâm trí, mỉm cười nói: "Anh Giản bận rộn quá nhỉ, con còn nhỏ như vậy mà đã phải tự ở nhà một mình à."

Giản Tri Lạc nói: "Ừm, tôi thường ngày còn có công việc."

Nhân viên nhìn bộ quần áo trên người anh, thăm dò hỏi: "Giao hàng à?"

Một người từng suýt nữa đã debut, một người tài năng như vậy thật sự sẽ đi giao hàng sao, lẽ nào đây là hình tượng mà Giản Tri Lạc cố tình tạo dựng?

Nào ngờ...

Giản Tri Lạc nói: "Cũng không hẳn."

Nhân viên ngẩn ra: "Hả?"

Giản Tri Lạc lái xe của mình vào trong đậu cho ngay ngắn, vừa nói: "Nếu có thời gian, tôi cũng sẽ đi làm thêm các công việc khác như rửa bát ở khách sạn, hoặc gia sư, đi phát tờ rơi các kiểu."

Nhân viên: "..."

Đúng là một câu trả lời hoàn toàn không ngờ tới.

Các nhân viên quay phim cũng chết lặng.

Nhân viên cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Bận rộn như vậy à, thế còn ba của đứa bé thì sao, trong nhà phải có người chia sẻ với anh chứ, như vậy cũng không để con ở nhà một mình, sao chỉ có một mình anh bận rộn, ba của bé không có ở đây sao?"