Chương 32

Lời vừa dứt.

Em bé đang rửa rau ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng trẻo tròn xoe, ánh chiều tà chiếu lên vai cậu bé, đôi mắt ấy khi cười lên như có ánh sao lấp lánh, cậu bé giơ tay lên: "Con cũng tên là An An nè!"

Nhân viên sững sờ, trong khoảnh khắc đó, trái tim của cô mềm nhũn như muốn tan chảy.

Khán giả trong phòng livestream cũng không ngoại lệ:

[Aaaa, đáng yêu quá!]

[Đây là cục cưng ngoan ngoãn nhà ai thế này.]

[Đứa bé này sao trông quen quen!]

[A, đây chẳng phải là hot search mấy hôm trước sao!]

[Em bé cực kỳ xinh đẹp đó!]

[Con của Giản Tri Lạc!]

Nhân viên cũng hơi bất ngờ, sau khi ổn định tinh thần, cô hỏi: "An An, sao con không ở nhà?"

An An chỉ vào bà cụ cách đó không xa, đứa bé nói giọng hơi đứt quãng, ngọng nghịu: "Ba, ba bảo An An xuống chơi với bà ở dưới lầu ạ."

Nhân viên nắm được điểm chính: "Ba con bảo con ở đây một mình à?"

An An khẽ lắc đầu, đối mặt với một đám nhân viên quay phim và ống kính chĩa thẳng vào mặt, đứa bé hơi căng thẳng sợ hãi, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại: "Vì, ba phải đi làm, kiếm tiền..."

Nhân viên vội vàng hỏi: "Bà bên cạnh là bà nội của con hay là hàng xóm?"

An An chưa kịp trả lời.

Bà cụ cách đó không xa nói: "Tôi là hàng xóm của Lạc Lạc, nhà tôi cũng có cháu nội, Lạc Lạc đi làm không có ai ở nhà nên thỉnh thoảng nó gửi An An sang chỗ tôi chơi một lúc."

Nhân viên gật đầu nói: "Thì ra là vậy."

Khán giả trong phòng livestream xem đến đây cũng có chút xót xa:

[Đứa bé đáng thương quá.]

[Ở nhà không có một ai sao?]

[Quá vô trách nhiệm.]

[Xem các phòng livestream khác kìa, dù là ngôi sao lớn cũng ở nhà, Giản Tri Lạc là cái loại sao hạng A cỡ nào mà còn không chịu ở nhà!]

Mọi người đang bàn tán thì bỗng nhiên...

Từ ngã rẽ cách đó không xa vang lên một tiếng gọi có phần gấp gáp, hổn hển: "An An."

Mọi người dưới lầu quay lại, liền thấy ở chỗ đậu xe cách đó không xa, một chiếc xe máy điện giao hàng được dựng bên lề đường.

Chàng trai mặc đồng phục shipper có vóc dáng thon dài cao ráo. Ánh hoàng hôn chiếu lên người anh, anh cởi mũ bảo hiểm, gò má trắng nõn như ngọc, dù là trang phục giản dị nhất cũng không che giấu được dung mạo xinh đẹp và khí chất nho nhã đó.

Giọng nói non nớt của An An mang theo sự ngạc nhiên và vui vẻ, cậu bé chạy vọt qua: "Ba!"

Giản Tri Lạc hít thở đều, cúi người ôm lấy đứa bé, xoa đầu cậu bé và nói: "Có ngoan ngoãn đợi ba về không đó?"