Chương 62: Sự dịu dàng thô bạo

"A... đau quá... đừng chạm vào... đau!" Anh đột nhiên nắm lấy cánh tay cô, động phải vết thương khiến một cơn đau thấu tim lập tức truyền đến. Tô Tẫn Hoan đau đến mức hít một hơi lạnh, thật sự chỉ muốn một cước đá bay anh xuống biển.

Hoắc Liệt Thần nắm lấy cổ tay cô. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, trên cánh tay trắng như tuyết ấy là ba vết thương hở sâu đến tận xương, vẫn còn đang rỉ máu, trông vô cùng đáng sợ. Tim anh như bị một vật nặng đập mạnh vào, là anh đã hại cô bị thương.

Anh lập tức bế bổng cô lên, gương mặt vừa tức giận vừa xót xa. Anh nhanh chóng sải bước vào khoang thuyền. Từ trước đến nay, anh chưa từng trải qua cảm giác đau lòng đến nhường này.

"Anh làm gì vậy..." Tô Tẫn Hoan kinh hãi kêu lên. Cô vừa định giãy giụa thì bên tai đã vang lên lời cảnh cáo trầm thấp, lạnh lẽo như ác quỷ của người đàn ông.

"Đừng có động đậy, nếu không tôi sẽ ném em xuống biển cho cá mập ăn."

"Anh..." Tô Tẫn Hoan ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy sắc mặt người đàn ông đen như đáy nồi, toàn thân tỏa ra khí thế hung tợn khiến người ta phải run rẩy, như thể ai dám chọc vào anh lúc này sẽ phải chết không có chỗ chôn. Cô bĩu môi, ấm ức nói: "Anh đúng là đồ không có lương tâm."

Sớm biết vậy, lúc nãy cô đã mặc kệ anh, cứ để cá mập ăn thịt anh cho xong!

Hoắc Liệt Thần không để ý đến cô, ôm cô vào khoang thuyền. Mặc dù toàn thân tỏa ra ngọn lửa giận dữ, nhưng động tác của anh vẫn vô cùng nhẹ nhàng khi đặt cô lên ghế sofa. Anh kéo hộp y tế bên dưới ra, nhanh chóng mở nắp, khử trùng, bôi thuốc rồi băng bó cho cô. Gương mặt tuấn tú của anh từ đầu đến cuối đều căng thẳng, sa sầm, không một nụ cười.

"Hít..." Vết thương chạm phải thuốc, cơn đau buốt lập tức khiến cô nhíu chặt mày.

"Đau lắm à?" Hoắc Liệt Thần ngước mắt nhìn cô.

Tô Tẫn Hoan ấm ức gật đầu: "Đau chết đi được." Cô còn nghi ngờ có phải anh đã đổ axit lên vết thương của mình không nữa, đau đến chết mất.

"Biết đau là được rồi, xem lần sau em còn dám liều lĩnh như vậy không. Lấy dao tự rạch tay mình, em nghĩ người gầy như que củi của em có được bao nhiêu máu mà cho?" Hoắc Liệt Thần miệng thì mắng mỏ hung hăng, nhưng động tác băng bó lại dịu dàng như thể có thể chảy ra nước.

Tô Tẫn Hoan tức giận cãi lại: "Nếu không phải vì mấy giọt máu này của tôi, có lẽ anh đã sớm thành mồi cho cá mập rồi! Đúng là chó cắn Lã Động Tân, không biết phân biệt tốt xấu... ưʍ..."

Cô còn chưa nói xong, bàn tay nóng rực của người đàn ông đã giữ lấy gáy cô. Đôi môi mỏng mang theo một chút trừng phạt, bá đạo mạnh mẽ chặn miệng cô lại, nuốt hết những lời phàn nàn không ngớt của cô vào trong.

Tên này, lúc nãy còn hung hăng mắng cô, bây giờ lại hôn cô, rốt cuộc là có ý gì đây. Cô tức giận giơ tay lên định đánh trả.

Hoắc Liệt Thần nhanh chóng bắt lấy tay cô, khóa lại sau lưng. Nụ hôn nóng bỏng càng thêm cuồng nhiệt, sức mạnh tựa như mãnh thú đó như thể muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Mãi cho đến khi toàn thân cô mềm nhũn như kẹo bông gòn, hơi thở cũng bị anh cướp đi gần hết, anh mới giảm bớt lực đạo, nhẹ nhàng day mυ"ŧ môi cô, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia thương tiếc.

Gương mặt vốn tái nhợt của cô giờ đã ửng hồng, đôi mắt đẹp mê ly ánh lên một tia quyến rũ, cô tức giận trừng mắt nhìn anh.

Bàn tay Hoắc Liệt Thần nhẹ nhàng vuốt ve gò má nóng hổi của cô, giọng anh trầm khàn mang theo ý vị không cho phép từ chối: "Trên người có vết thương mà còn mặc đồ ướt, em muốn bị bệnh à?"

Gò má Tô Tẫn Hoan đỏ bừng đến tận mang tai. Cô cắn môi dưới, ngượng ngùng từ chối: "Không muốn." Ở đây lại không có quần áo, sao cô có thể...

"Có phải là chưa từng thấy đâu mà ngại." Thấy mặt cô đỏ đến mức sắp tự bốc cháy, Hoắc Liệt Thần khẽ nhếch môi, tìm trong khoang thuyền một chiếc khăn tắm lớn đưa cho cô.