Nhìn người đàn ông nguy hiểm đang từng bước ép sát, tim Tô Tẫn Hoan như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực: "Hoắc Liệt Thần, anh điều tra tôi?"
Hoắc Liệt Thần nhướng mày: "Chút chuyện đó của cô không phải ai cũng biết sao?" Anh đầu tư vào hộp đêm nơi cô làm việc, vị quản lý khôn khéo đã chủ động cung cấp mọi thông tin về cô, hoàn toàn không cần anh phải tốn công hỏi.
Sắc mặt Tô Tẫn Hoan lúc xanh lúc trắng, cô nắm chặt lan can, nhìn anh cách đó chưa đầy mười bước, hét lớn: "Anh đừng qua đây nữa, tôi thật sự sẽ nhảy xuống đó."
Bước chân Hoắc Liệt Thần hơi khựng lại, anh dùng giọng điệu dụ dỗ nói: "Việc gì phải một mình gồng gánh khổ sở như vậy, chỉ cần cô gật đầu, nhu cầu của cô chính là nhu cầu của tôi, người khác bắt nạt cô chính là bắt nạt tôi."
Lời của anh thật sự rất dễ nghe, bất kỳ người phụ nữ nào nghe thấy có lẽ đều không thể kiềm chế nổi. Trên gương mặt trắng nõn tinh xảo như búp bê sứ của Tô Tẫn Hoan, đột nhiên nở một nụ cười.
Đôi mắt cô gái lấp lánh như sao, giữa hàng mày ánh lên vẻ quyến rũ mê hồn, nụ cười nghiêng nước nghiêng thành, một vẻ đẹp có thể gây họa cho muôn dân.
"Hoắc Liệt Thần, có phải chỉ có anh được từ chối người khác, còn người khác ngay cả tư cách từ chối anh cũng không có?"
Anh là con cưng của trời, anh kiêu ngạo tự phụ, ngang ngược bá đạo, người khác đối với anh mà nói, ngoài việc phục tùng ra thì chẳng có ý nghĩa gì.
"Như vậy còn chưa đủ sao, em còn muốn tôi thế nào nữa?" Nụ cười của cô rất đẹp nhưng lại có gai, Hoắc Liệt Thần có chút bực bội nhìn cô chằm chằm: "Tôi chưa từng vì phụ nữ mà phá lệ, em là người đầu tiên."
Tô Tẫn Hoan đưa ngón tay thon dài như búp măng, vén lọn tóc bị gió biển thổi rối ra sau tai, cười đầy vẻ thương hại: "Anh thật đáng thương."
Sắc mặt Hoắc Liệt Thần hơi trầm xuống, anh lại bị một người phụ nữ nhỏ bé yếu đuối thương hại, cảm giác này thật khó chịu.
"Hoắc Liệt Thần, cảm ơn anh lại cho tôi thêm một trải nghiệm sống động thú vị nhé." Tô Tẫn Hoan cười rạng rỡ với anh, rồi bất ngờ tung người nhảy xuống, bóng dáng uyển chuyển nhẹ nhàng như cánh cò trắng, "ùm" một tiếng chìm vào trong nước.
"Tô Tẫn Hoan." Đồng tử Hoắc Liệt Thần đột ngột co rút lại, anh gầm lên: "Chết tiệt." Anh nhanh chóng lao tới lan can, mặt biển đen kịt sau một hồi gợn sóng lại nhanh chóng trở lại yên tĩnh. Anh siết chặt nắm đấm, đấm mạnh vào lan can một cái, tức tối gầm lên: "Mẹ kiếp, cô giỏi lắm." Rồi cũng nhảy xuống theo.
Tô Tẫn Hoan không muốn bị Hoắc Liệt Thần tìm thấy, cô nhảy xuống biển liền lặn sâu xuống, nín một hơi lặn về phía chiếc du thuyền lớn, cho đến khi không chịu nổi nữa, cô mới bơi lên.
Đột nhiên, sắc mặt cô thay đổi, chân cô bị rong biển quấn lấy. Cô cố sức vùng vẫy mấy cái, không thoát ra được, ngược lại còn bị rong biển quấn chặt hơn.
"Ực…" Cô sắp hết hơi rồi, chân lại bị rong biển quấn chặt, trong lúc hoảng loạn, cô sặc một ngụm nước biển, chỉ có thể vùng vẫy dữ dội.
Đám rong biển điên cuồng siết chặt lấy chân cô, cô càng vùng vẫy mạnh, nó càng siết chặt hơn. Đầu óc Tô Tẫn Hoan dần trở nên trống rỗng, lẽ nào cô phải chết ở đây sao?
Trong đầu đột nhiên nhớ lại cảnh mẹ cô trước lúc lâm chung nắm chặt tay cô, nước mắt lưng tròng khẩn cầu: "Hoan Hoan, thay mẹ chăm sóc Tiểu Viễn thật tốt, nó là một đứa trẻ đáng thương, mẹ xin con!"
"Chị ơi, cứu em, chị ơi…" Trong đầu hiện lên giọng nói của Tiểu Viễn, gương mặt gầy gò xanh xao vì bệnh tật hành hạ của cậu bé đầy vẻ kinh hoàng và sợ hãi, cậu bé đặt hết tất cả hy vọng vào cô.
"Tiểu Viễn…" Khóe mắt Tô Tẫn Hoan rơm rớm nước mắt, người cô không thể buông bỏ nhất chính là em ấy.
Tiểu Viễn còn đang chờ cô đến cứu, cô không thể xảy ra chuyện gì, nhưng cô đã hết dưỡng khí rồi. Trước mắt dần tối sầm lại, cô sắp ngạt thở rồi.