Tô Thanh Uyển vịn tường, trừng mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, lửa giận bừng bừng thiêu đốt. Cô ta siết chặt nắm đấm, đấm mạnh vào tường một cái, tức tối gầm gừ: "Một quản gia quèn mà cũng dám vênh váo thế à, đợi bà đây gả cho cậu chủ nhà các người, thì bà cứ cuốn gói mà cút đi. Tức chết mất, không phải chỉ là một quản gia thôi sao, có gì hay ho chứ, hừ." Cô ta đã ghi hận bà ta.
Chân Tô Thanh Uyển bị trật, giờ cũng không có ai dìu, đành phải cắn răng vịn tường, nén đau định quay lại phòng tiệc tìm Hoắc Thiếu Hiên cầu cứu.
Cô ta vừa bước xuống cầu thang, một giọng nữ ngang ngược vang lên từ phía sau: "Con chó què phía trước kia, không đi được thì cút sang một bên mà ngồi, đừng có cản đường bà đây."
Tô Thanh Uyển quay đầu nhìn lại, thì ra là Lâm Tử Nhã. Cô ta đã thay một bộ lễ phục khác, mặt mày đằng đằng sát khí, ánh mắt kiêu căng nhìn cô ta.
"Cô Lâm." Tô Thanh Uyển nuốt xuống cơn khó chịu trong lòng, nép sang một bên, trên mặt nở nụ cười lấy lòng: "Cô đi trước."
"Đồ tiện nhân không có xương sống, mắng là chó mà còn cười toe toét." Lâm Tử Nhã mặt đầy vẻ khinh miệt đi lướt qua cô ta.
Nụ cười trên mặt Tô Thanh Uyển hơi cứng lại, rồi lập tức như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục cười nói: "Cô Lâm cao quý độ lượng, cùng với cậu Hoắc đúng là kim đồng ngọc nữ, trời sinh một cặp, thật khiến người ta ngưỡng mộ."
Những lời này của cô ta khiến Lâm Tử Nhã dừng bước, quay đầu nhìn cô ta, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười: "Cô thật sự thấy tôi và anh ấy là một cặp sao?"
"Đó là đương nhiên rồi, ở thành phố này, người có thể xứng đôi với nhà họ Hoắc, cũng chỉ có nhà họ Lâm các cô thôi. Những người phụ nữ khác so với cô, chẳng là cái thá gì." Màn nịnh bợ này của Tô Thanh Uyển đúng là đủ cao tay.
Lúc này nhạc trong phòng tiệc đã đổi. Lâm Tử Nhã quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hoắc Liệt Thần vừa khiêu vũ liên tiếp mấy bài đang nắm tay Tô Tẫn Hoan bước xuống sân khấu. Cô ta nheo đôi mắt cháy lửa giận, siết chặt nắm đấm, lạnh lùng nói: "Người đang ở cùng cậu Hoắc bây giờ, không phải là chị gái cô sao?"
Tô Thanh Uyển vịn lan can từ từ đi xuống mấy bậc, trên mặt lộ rõ vẻ căm hận tột độ: "Tôi và nó không cùng một mẹ sinh ra, tôi chưa bao giờ coi nó là chị gái của mình. Người tôi căm ghét nhất đời này chính là nó, tôi hận không thể lột da, ăn thịt, uống máu nó…"
Nhìn Tô Thanh Uyển không biết điều đi trước mặt mình, ánh mắt Lâm Tử Nhã hơi trầm xuống: "Cô hận nó đến vậy sao?"
"Đúng vậy, tôi rất hận nó." Tô Thanh Uyển quay đầu lại, tha thiết nói: "Cô Lâm, xét vì chúng ta có kẻ thù chung, hay là chúng ta kết bạn đi."
"Cô muốn làm bạn của tôi?" Lâm Tử Nhã khẽ nhếch môi.
Tô Thanh Uyển mạnh mẽ gật đầu: "Có thể trở thành bạn của cô Lâm, tôi ba đời có… Á…"
Chữ "phúc" cô ta còn chưa nói ra, Lâm Tử Nhã đột nhiên đưa tay đẩy mạnh vào vai cô ta một cái. Cô ta lập tức mất thăng bằng, ngã nhào xuống cầu thang, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
"Cô mà cũng đòi làm bạn với tôi à, nằm mơ đi." Nhìn Tô Thanh Uyển lăn xuống cầu thang, Lâm Tử Nhã khinh miệt cười lạnh rồi quay người, đi lên lầu.
"Á… cứu mạng… cứu mạng với… Á…"
Tô Thanh Uyển hét thảm thiết lăn từ trên cầu thang xuống, khi cô ta "rầm" một tiếng ngã xuống đất, thì vừa hay lăn đến ngay chân Hoắc Liệt Thần và Tô Tẫn Hoan.
Nhìn Tô Thanh Uyển lăn xuống đầy thảm hại, Tô Tẫn Hoan cười mỉa mai: "Ồ, em gái thật có nhã hứng, ở đây biểu diễn lăn cầu thang, đặc sắc đấy, cho em một like."