Tô Thanh Uyển tưởng Trân Ni dìu mình đến phòng nghỉ để trị thương, khi bước vào phòng, nhìn thấy người phụ nữ sang trọng quý phái đang ngồi trên ghế sofa, cô ta lập tức sợ đến mức chân mềm nhũn, nếu không phải Trân Ni đỡ, có lẽ cô ta đã ngã quỵ xuống đất rồi. Cô ta vội ưỡn người, cà nhắc chân bước tới, cẩn trọng nói: "Chào bà Hoắc!"
Cô ta thường xuyên thấy bà trên báo chí tạp chí, nhưng gặp người thật thì đây là lần đầu tiên. Quả nhiên không hổ danh là đệ nhất phu nhân của giới thượng lưu, khí chất cao quý toát ra từ cốt cách, khí thế mạnh mẽ, đúng là không phải người thường có được.
"Ngồi đi." Bà Hoắc cầm tách trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
"Cảm ơn bà Hoắc." Tô Thanh Uyển cà nhắc chân, định tiến lên ngồi xuống ghế sofa.
"Cô Hai Tô, mời ngồi bên này." Trân Ni chỉ tay về phía chiếc ghế sofa khác, đáy mắt lóe lên vẻ khinh miệt. Hạng như cô ta mà cũng đòi ngồi chung với bà chủ sao, đúng là có gan nghĩ.
Tô Thanh Uyển lập tức đỏ mặt vì xấu hổ, ngồi xuống chiếc ghế sofa Trân Ni chỉ, lòng thấp thỏm không yên chờ đợi.
Bà Hoắc nâng ngón tay đeo chiếc nhẫn kim cương to như trứng bồ câu, được chăm sóc kỹ lưỡng, chỉ vào Tô Tẫn Hoan đang khiêu vũ cùng Hoắc Liệt Thần trên màn hình giám sát, lạnh lùng hỏi: "Đó là chị gái cô?"
Tô Thanh Uyển nhìn theo ngón tay bà, thấy Tô Tẫn Hoan đang khiêu vũ cùng Hoắc Liệt Thần, nhận được vô số lời tán thưởng, cô ta tức đến nổ phổi.
Con tiện nhân này thật biết diễn. Nhưng thấy vẻ mặt bà Hoắc có vẻ không thích Tô Tẫn Hoan, lòng cô ta lại không khỏi mừng thầm, lập tức nói: "Bà Hoắc, đó là chị gái cùng cha khác mẹ của tôi."
"Nghe nói mẹ cô ta vì nɠɵạı ŧìиɧ mà bị cha cô đuổi ra khỏi nhà, có thật không?" Bà Hoắc nheo mắt nhìn cô ta, đôi mắt phượng không một nếp nhăn ấy ẩn chứa sự sắc bén.
Tim Tô Thanh Uyển đập thình thịch, nhớ lại lúc bị Hoắc Liệt Thần làm bẽ mặt ở bên ngoài, cô ta xoắn xuýt ngón tay, suy nghĩ kỹ rồi đáp: "Lúc đó tôi còn nhỏ, không biết chuyện người lớn. Lớn lên tôi cũng chỉ nghe người hầu già trong nhà kể lại, hình như là vậy."
Đầu óc cô ta xoay chuyển cũng khá nhanh. Bà Hoắc nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn kim cương trên tay, khóe môi thanh lịch khẽ nhếch lên: "Ta ghét nhất là hạng phụ nữ tai tiếng."
"Vâng, dĩ nhiên ạ." Tô Thanh Uyển lập tức gật đầu phụ họa.
Bà Hoắc nheo đôi mắt phượng, giọng điệu trở nên sắc bén: "Một người phụ nữ tai tiếng, con gái của bà ta không xứng đáng đứng cạnh con trai ta."
Tim Tô Thanh Uyển khẽ giật một cái, lập tức nói: "Tôi nguyện ý giúp sức cho bà Hoắc."
"Cô nhóc này cũng lanh lợi đấy." Quá biết cách gió chiều nào theo chiều nấy, Trân Ni thầm khinh bỉ.
Bà Hoắc hài lòng gật đầu, nói: "Nếu cô có thể giúp ta thành việc, ta sẽ không bạc đãi cô."
"Có thể san sẻ nỗi lo cùng bà Hoắc là vinh hạnh của tôi." Tô Thanh Uyển mừng như điên. Có thể được bà Hoắc coi trọng, cô ta đã tiến một bước dài đến mục tiêu của mình.
Bà Hoắc liếc cô ta một cái, thản nhiên nói: "Thằng bé Thiếu Hiên tính tình hướng nội, lại hay u sầu, ta không muốn nó bị tổn thương, cô sớm liệu mà cắt đứt với nó đi."
Tô Thanh Uyển lập tức sợ hãi đến tim đập chân run, vội vàng giải thích: "Bà Hoắc, thật ra tôi và anh Thiếu Hiên không phải…"
"Cô Hai Tô, bà chủ nhà chúng tôi muốn nghỉ ngơi rồi, mời cô về cho." Trân Ni ngắt lời cô ta, tiến lên cứng rắn đỡ cô ta dậy, dìu ra ngoài cửa.
"Bà Hoắc, xin bà tin tôi, tôi và anh Thiếu Hiên chỉ là bạn tốt, chúng tôi không phải…"
Trân Ni đẩy cô ta ra khỏi cửa, "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại, thẳng thừng đóng cửa trước mặt cô ta.