Chương 52: Lợi dụng tôi là phải trả giá

Trên sân khấu lộng lẫy rực rỡ, Hoắc Thiếu Hiên và Tô Thanh Uyển vẫn đang khiêu vũ điệu đầu tiên, mọi người đều yên lặng đứng xem, thỉnh thoảng vỗ tay tán thưởng. Tô Thanh Uyển tập vũ đạo từ nhỏ, cơ thể cô ta rất dẻo dai, điệu nhảy cũng coi như uyển chuyển, nhưng lòng cô ta không hướng về Hoắc Thiếu Hiên, ánh mắt cũng thiếu đi thần thái. Chỉ có vẻ ngoài hào nhoáng mà thiếu đi sự hòa quyện của tâm hồn, khiến người xem luôn cảm thấy thiếu một điều gì đó, chưa thực sự cuốn hút.

Tô Tẫn Hoan trở lại phòng tiệc. Sau khi Hoắc Liệt Thần bá đạo tuyên bố chủ quyền, không một người đàn ông nào dám tiến lên bắt chuyện, dù trong lòng ngứa ngáy nhưng vì sợ anh mà phải lùi xa ba thước. Những người phụ nữ ngưỡng mộ Hoắc Liệt Thần thì dùng ánh mắt vừa ghen tị vừa căm ghét nhìn cô chằm chằm.

Tô Tẫn Hoan thản nhiên nhún vai, mục đích cô đến tối nay không phải là họ. Ánh mắt sắc bén của cô nhìn chằm chằm Tô Thanh Uyển đang có chút lơ đãng, trên mặt nở nụ cười khẩy đầy vẻ khinh thường.

Một lát sau, Hoắc Liệt Thần đã "hạ hỏa" xong liền tới. Anh đầy tính chiếm hữu ôm lấy eo cô, nghiêng người gần như sát vào tai cô, thì thầm với hơi thở đầy khêu gợi: "Đến lượt chúng ta lên sàn rồi."

Vành tai Tô Tẫn Hoan nóng rực, cô đang định tránh anh thì thấy Tô Thanh Uyển đang xoay người trên sàn nhảy dùng ánh mắt oán hận nhìn họ. Ý nghĩ chợt lóe lên, cô hơi nghiêng mặt đi, đôi môi mỏng nóng bỏng của Hoắc Liệt Thần vừa vặn lướt qua má cô, trông như đang hôn cô.

Mọi người đều kinh ngạc. Vị tổng tài cấm dục nổi tiếng không bao giờ chạm vào phụ nữ, vậy mà vì cô lại thay đổi cả tính tình, không thể tự chủ.

Tô Thanh Uyển tức giận nhìn họ, mất tập trung, đột nhiên chân khựng lại. Cô ta hét lên một tiếng rồi ngã sõng soài trên sàn, bên dưới sân khấu lập tức vang lên tiếng xôn xao.

"Thanh Uyển, em sao vậy?" Hoắc Thiếu Hiên vội ngồi xuống, đỡ tay cô ta, lo lắng hỏi.

"A… đau quá… chân em trật rồi…" Tô Thanh Uyển cử động một chút, cơn đau dữ dội lập tức truyền đến từ cổ chân, mắt cô ta lập tức ngấn nước. Cô ta níu lấy tay anh ta, tủi thân nói: "Xin lỗi, em làm anh mất mặt rồi."

"Đừng nói vậy, sức khỏe quan trọng hơn, anh bế em vào phòng nghỉ, để bác sĩ xem sao." Hoắc Thiếu Hiên ôm eo cô ta, bế ngang người cô ta lên.

"Cậu cả, tối nay là tiệc sinh nhật của cậu, cậu cứ ở lại, để tôi đưa cô ấy vào phòng nghỉ." Một người phụ nữ ăn mặc chỉnh tề, dáng vẻ sắc sảo, tháo vát bước tới, chắn trước mặt họ.

Hoắc Thiếu Hiên nhíu mày: "Trân Ni, tôi muốn tự mình…"

"Cậu cả, bà chủ sẽ không vui đâu." Trân Ni nói, giọng điệu không kiêu ngạo cũng chẳng tự ti. Bà là quản gia nhà họ Hoắc, cũng là người bà chủ Hoắc tin tưởng nhất, ngay cả ông chủ Hoắc cũng phải nể mặt bà vài phần.

Hoắc Thiếu Hiên thoáng sững người, đành phải đặt Tô Thanh Uyển xuống. Anh ta chỉ là con nuôi của bà chủ Hoắc, xưa nay luôn hiếu thuận và nghe lời bà, chưa bao giờ dám làm trái ý.

"Cô hai Tô, để tôi dìu cô." Trân Ni đỡ lấy tay cô ta, sự cứng rắn ngầm bên trong khiến cô ta hoàn toàn không có cơ hội từ chối.

"Làm phiền bà rồi." Tô Thanh Uyển lòng đầy không cam tâm nhưng vẫn phải để bà ta dìu đi. Ánh mắt oán hận của cô ta nhìn Tô Tẫn Hoan chằm chằm, trong lòng thầm rủa, con tiện nhân này cố ý làm mình mất tập trung.

Tô Tẫn Hoan thản nhiên đối mặt với ánh nhìn của cô ta, khóe môi nhếch lên nụ cười đầy vẻ khinh bỉ và coi thường. Cô đã nói rồi, một ngày cô ta chưa nói ra cái tên đó, cô sẽ khiến cô ta không một ngày yên ổn.

Cánh tay Hoắc Liệt Thần đang ôm eo cô siết lại, anh cúi đầu nhìn cô, khóe môi nở nụ cười sâu xa khó lường: "Lợi dụng tôi là phải trả giá đó."

Nụ cười trên mặt Tô Tẫn Hoan càng tươi hơn, cô khoác tay anh, chớp chớp đôi mắt ngây thơ ngấn nước: "Vậy còn chờ gì nữa, lên sân khấu thôi."

Hoắc Liệt Thần cười khẽ, nắm tay cô, cùng cô bước lên sân khấu.