Hoắc Liệt Thần khẽ nhếch môi, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo thoáng chút mỉa mai: “Nghe nói cô và chị gái chỉ cách nhau sáu tháng tuổi.”
Sắc mặt Tô Thanh Uyển lập tức thay đổi: “Đó là vì mẹ cả đã nɠɵạı ŧìиɧ khi đang mang thai chị ấy, bố tôi trong lúc đau lòng đã gặp mẹ tôi, được mẹ an ủi nên mới…”
“Mẹ cô đúng là giỏi thật, biết ông ấy đã có vợ mà vẫn an ủi đến tận giường, thật là không biết xấu hổ.” Hoắc Liệt Thần khinh miệt nói.
Tô Thanh Uyển như bị sét đánh ngang tai, cô ta không ngờ một người đàn ông như anh lại thốt ra những lời cay nghiệt đến vậy. Nước mắt bắt đầu trào ra, vẻ mặt đáng thương như đóa hoa sen trắng mềm yếu, giọng nói nghẹn ngào: “Chị tôi luôn ghét tôi và mẹ tôi, chắc chắn chị ấy đã nói xấu chúng tôi rất nhiều…”
“Tô Tẫn Hoan ghét cô là thật, nhưng cô ấy không giống cô, không đi khắp nơi nói xấu người khác.” Hoắc Liệt Thần lạnh lùng cười nhạt, rồi không thèm nhìn cô ta thêm một cái, quay lưng rời đi.
“Anh Hoắc, tôi không phải như vậy! Anh hiểu lầm tôi rồi…” Tô Thanh Uyển cắn môi, tức giận đến mức giậm chân. Đáng ghét! Cái đồ tiện nhân đó rốt cuộc có gì hay ho mà anh cứ phải bảo vệ cô ta?
“Thanh Uyển, hóa ra em ở đây, dạ tiệc bắt đầu rồi, em ra nhảy bài đầu tiên với anh nhé.” Hoắc Thiếu Hiên vừa kết thúc bài phát biểu trên sân khấu nên tìm tới. Nhìn thấy bóng lưng của Hoắc Liệt Thần đi xa, ánh mắt anh ta thoáng vẻ u ám, anh ta nắm lấy cổ tay cô ta, lo lắng hỏi: “Em sao vậy, sắc mặt không được tốt lắm?”
Tô Thanh Uyển nuốt giận vào trong, cố nở một nụ cười, khoác tay anh ta, nói: “Em không sao, chúng ta ra nhảy thôi.”
“Em không sao thì tốt.” Hoắc Thiếu Hiên thu lại ánh nhìn, dịu dàng mỉm cười với cô ta.
Khoác tay anh ta, lòng Tô Thanh Uyển lại thầm thở dài. Giá như người cô khoác tay lúc này là Hoắc Liệt Thần thì tốt biết bao.
Không xa đó, một người phụ nữ ăn mặc chỉn chu, dáng vẻ sắc sảo khoanh tay trước ngực, lạnh lùng quan sát họ. Đôi môi cô ta nhếch lên một nụ cười nhạt đầy chế giễu:
“Thứ không có được mãi mãi làm người ta bận lòng, còn kẻ được nuông chiều thì chẳng biết sợ là gì.” Nói rồi, cô ta nhanh chóng rời đi mà không để ai phát hiện. Nếu bà chủ biết cậu cả để ý đến loại người này, chắc chắn sẽ tức giận lắm.
…
Hoắc Liệt Thần nhanh chóng đi ra ngoài, trên đuôi boong tàu, anh tìm thấy Tô Tẫn Hoan đang đứng đón gió biển thổi vào mặt. Không biết là vì giận hay vì gió lạnh, cơ thể cô khẽ run lên. Nhìn thấy vậy, lòng anh như thắt lại, anh cởϊ áσ khoác trên người, nhẹ nhàng phủ lên vai cô.
Dạ tiệc đã bắt đầu, mọi người đều ở trong hội trường, boong tàu rộng lớn chỉ còn lại hai người họ.
Gió biển thổi từng cơn, lạnh đến rợn người. Tô Tẫn Hoan mím môi, nhìn chiếc áo khoác trên vai, cô lập tức giơ tay nắm lấy, định gỡ xuống thì giọng nói trầm khàn của anh vang lên bên tai: “Tôi không có vị hôn thê, từ trước đến nay chưa từng có.”
Anh là người thừa kế danh giá của đế quốc này, nhưng từ khi gặp cô, anh chỉ muốn cùng cô yêu đương.
Động tác của Tô Tẫn Hoan khựng lại, sau đó cô cười nhạt, giọng điệu hờ hững: “Anh không cần giải thích với tôi. Sau khi rời tàu, những người thuộc hai thế giới khác nhau vẫn sẽ trở về nơi của mình.”
Hoắc Liệt Thần đưa tay giữ lấy vai cô, mạnh mẽ xoay người cô lại. Đôi mắt anh bừng cháy lửa giận, nhìn cô chằm chằm: “Như vậy vẫn chưa đủ sao?”
Ngoài cô ra, anh chưa bao giờ giải thích bất cứ điều gì với người phụ nữ nào khác. Điều đó vẫn chưa đủ để chứng minh cô quan trọng với anh hay sao?
Tô Tẫn Hoan hít sâu một hơi, tháo áo khoác xuống, nhét vào tay anh. Cô bình tĩnh nói: “Tôi còn việc phải làm…” Nhưng chưa kịp dứt lời, môi cô đã bị chặn lại bởi anh.