Nhìn dáng vẻ tức giận đến phát điên của Tô Thanh Uyển, Tô Tẫn Hoan chỉ cần dùng ngón chân cũng đoán ra được cô ta đang toan tính điều gì. Cô khẽ nhếch môi, giọng điệu đầy mỉa mai: “Cô có thể ở đây, lẽ nào tôi lại không được?”
Một cậu ấm nhà giàu quen biết Tô Thanh Uyển cầm hai ly rượu bước tới, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm Tô Tẫn Hoan, vẻ mặt thèm thuồng:
“Thanh Uyển, cô có người bạn xinh đẹp thế này sao không giới thiệu? Người đẹp, chào cô, tôi là Phạm Kiến, mời cô uống rượu.” Anh ta đưa ly rượu ra trước mặt cô.
Tô Tẫn Hoan khẽ mỉm cười, đôi môi đỏ mọng hé mở: “Xin lỗi, tôi không biết uống rượu.”
Giọng nói của cô mềm mại, tựa như kẹo bông gòn, vừa dịu dàng vừa ngọt ngào.
Người đẹp, giọng ngọt, ngay cả nụ cười cũng mê hoặc lòng người, Phạm Kiến si mê nhìn cô, cười ngây ngô: “Không sao, cô không uống rượu, tôi đi lấy nước trái cây cho cô.”
Nhìn thấy chỉ một nụ cười của cô cũng khiến Phạm Kiến thần hồn điên đảo, ngọn lửa ghen tị trong lòng Tô Thanh Uyển bùng cháy dữ dội. Đúng là đồ ngu, chưa thấy phụ nữ bao giờ sao?
Cô ta giận dữ nắm lấy cổ tay Tô Tẫn Hoan, kéo mạnh cô ra ngoài, tức tối nói: “Cô đi theo tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
“Tôi cũng có chuyện muốn nói với cô.” Tô Tẫn Hoan không khách sáo, giật tay ra, bước ra khỏi phòng tiệc trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đi thẳng ra boong tàu bên ngoài.
“Tô Tẫn Hoan, rốt cuộc cô muốn gì?” Tô Thanh Uyển giận dữ trừng mắt nhìn bóng lưng cô, ánh mắt đầy căm phẫn như muốn đốt thủng hai lỗ trên người cô.
Tô Tẫn Hoan tựa lưng vào lan can, đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc rơi bên tai, đôi mày cong nhẹ, giọng điệu ngạo mạn: “Cô biết tôi muốn gì rồi mà. Chỉ cần cô thỏa mãn yêu cầu của tôi, tôi sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa.”
“Cô đúng là ngang ngược. Người ta có hiến tủy hay không đâu phải do tôi quyết định?” Trong lòng Tô Thanh Uyển căm hận đến cực điểm. Lần này cô ta đúng là tự bê đá đập chân mình.
Ngón tay thon dài trắng trẻo của Tô Tẫn Hoan khẽ gõ lên lan can, đôi mắt trong veo ánh lên sự sắc bén: “Tên.”
“Tô Tẫn Hoan.” Tô Thanh Uyển giận dữ trừng mắt: “Cô đừng được đằng chân lân đằng đầu.”
Tô Tẫn Hoan bất ngờ tiến tới, túm lấy cổ áo cô ta, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng vào cô ta: “Nếu cô không nói tên, tôi không chỉ được đằng chân lân đằng đầu, mà chuyện gì tôi cũng có thể làm được.”
Người không động đến tôi, tôi không động đến họ. Nhưng nếu họ động đến tôi, tôi sẽ trả gấp mười lần.
“Cô bị bệnh à…” Tô Thanh Uyển nắm lấy tay cô, định đẩy ra, nhưng ánh mắt cô ta chợt lóe lên, khuôn mặt đột ngột thay đổi, lộ vẻ ấm ức và hoảng hốt. “Chị ơi, chị đừng đánh em. Chị muốn biết gì, em sẽ nói, em sẽ nói hết…”
Tô Tẫn Hoan khựng lại, ánh mắt cô cũng hướng về phía mà Tô Thanh Uyển đang nhìn. Một người đàn ông cao lớn trong bộ vest cắt may hoàn hảo, gương mặt tuấn tú mang theo chút u ám, đang bước nhanh về phía họ. Cô nhận ra anh ta, chính là người đàn ông say rượu đã cùng Tô Thanh Uyển vào khách sạn.
“Cô định làm gì Thanh Uyển, buông cô ấy ra.” Người đàn ông lao đến, giật mạnh tay Tô Tẫn Hoan, sức lực lớn đến mức suýt nữa làm cô ngã nhào xuống sàn.
“Thiếu Hiên.” Tô Thanh Uyển lập tức lao vào lòng anh ta, vừa khóc thút thít.
Thiếu Hiên… Hoắc Thiếu Hiên?
Không trách được khi lần đầu nhìn thấy anh ta, cô đã thấy anh ta quen mắt. Thì ra anh ta chính là cậu cả nhà họ Hoắc, Hoắc Thiếu Hiên.
Kể từ sau khi quen biết Hoắc Liệt Thần, cô thường xuyên chú ý đến những tin tức liên quan đến nhà họ Hoắc. Nghe nói cậu cả này là con nuôi, được bà chủ nhà họ Hoắc hết mực yêu thương, còn hơn cả con trai ruột của bà.