Các chuyên viên trang điểm và tạo mẫu trên du thuyền thật sự chuyên nghiệp và đẳng cấp. Tô Tẫn Hoan còn chưa kịp thở thì đã được "biến hình" hoàn toàn.
Nhìn vào gương trang điểm, khuôn mặt tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành của cô hiện ra như một búp bê sứ sống động, khiến chính cô cũng sững sờ.
Đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt mình, cô ngơ ngẩn nói: “Hóa ra tôi ăn ảnh đến thế.”
Trong lòng cô như có một ngọn lửa nhỏ đang bùng cháy, cô bị chính vẻ đẹp của mình làm cho mê mẩn.
Cô là cô cả của nhà họ Tô, nhưng không có quyền thế hay địa vị. Bà Tô không bao giờ cho phép cô tham gia các buổi tiệc bên ngoài. Ngay cả trong những buổi tiệc tại nhà họ Tô, bà ta cũng sợ cô làm lu mờ Tô Thanh Uyển nên càng không cho cô xuất hiện.
“Cô Tô, cô thật sự quá đẹp. Tôi từng trang điểm cho rất nhiều cô chủ danh giá, người mẫu, ngôi sao, nhưng chưa ai có thể so sánh được với cô.” Chuyên viên trang điểm nhìn khuôn mặt hoàn hảo không chút tì vết của cô, chân thành khen ngợi.
“Kỹ thuật trang điểm của cô thật sự rất giỏi.” Nhà họ Hoắc đúng là không hổ danh, có thể mời được chuyên viên đẳng cấp thế này để trang điểm cho khách.
Chuyên viên tạo mẫu buộc nhẹ mái tóc dài đen mượt của cô, để lộ chiếc cổ trắng ngần và thon dài, tôn lên những đường nét thanh tao và quyến rũ.
“Cô Tô, cô chọn một bộ váy đi.” Chuyên viên trang điểm yêu cầu trợ lý treo lên những chiếc váy vừa được mang đến. Có tổng cộng mười bộ, tất cả đều là phiên bản giới hạn chưa ra mắt của các thương hiệu xa xỉ.
“Ôi… Những chiếc váy này đẹp quá… Nhìn thôi cũng biết giá trị của chúng cao ngất.” Tô Tẫn Hoan cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh để không tỏ ra quá thiếu kinh nghiệm, nhưng khi nhìn thấy những chiếc váy lộng lẫy này, cô thật sự không thể kìm nén sự kinh ngạc. Nhà họ Hoắc đúng là giàu có và hào phóng ngoài sức tưởng tượng.
Mọi người nhìn nhau cười, rõ ràng cô không hề biết rằng tất cả những thứ này đều do Hoắc Liệt Thần chuẩn bị riêng cho cô.
“Bộ này có chất liệu lụa mềm mại, thêu ren rất tinh tế. Tôi chọn bộ này nhé.” Tô Tẫn Hoan cầm lên một chiếc váy lụa óng ánh sắc ngọc trai.
“Cô Tô thật tinh mắt, chiếc váy này rất hợp với cô. Mời theo tôi đến phòng thay đồ.” Chuyên viên trang điểm cầm chiếc váy, dẫn cô vào một phòng thay đồ rộng rãi. “Nếu cần gì cứ gọi tôi.”
“Cảm ơn!” Tô Tẫn Hoan vuốt ve chiếc váy lộng lẫy, trong lòng không giấu nổi sự phấn khích. Có lẽ cô là cô chủ thiếu thốn nhất trong giới nhà giàu, không chần chừ thêm nữa, cô vội vàng thay chiếc váy.
Nhưng dây kéo của chiếc váy nằm ở phía sau, cô không thể với tới, nên hơi ngại ngùng nói: “Khóa kéo phía sau tôi không kéo được, phiền cô giúp tôi với.”
Cánh cửa phòng thay đồ khẽ mở, một bóng dáng cao lớn bước vào, một bàn tay nóng rực như có thể thiêu đốt chạm nhẹ lên vai cô. “Roẹt” một tiếng, dây kéo phía sau lưng cô đã được kéo lên.
Mùi hương thoang thoảng của mùi thuốc lá nam tính quen thuộc xâm chiếm khứu giác cô. Hương thơm này… rất quen thuộc.
Tô Tẫn Hoan hít một hơi lạnh, nhanh chóng quay đầu lại, đập vào mắt cô là đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ ngàn năm của Hoắc Liệt Thần: “Anh…”
Cô hoảng hốt lùi lại, nhưng không ngờ giẫm phải tà váy, mất thăng bằng ngã ra sau.
Cánh tay mạnh mẽ của Hoắc Liệt Thần nhanh chóng vòng qua eo cô, nhẹ nhàng kéo cô trở lại.
“Á…” Tô Tẫn Hoan khẽ kêu một tiếng, cơ thể mềm mại của cô đập mạnh vào l*иg ngực rắn chắc rộng lớn của anh. Cảm giác mạnh mẽ, vững chãi ấy khiến mặt cô đỏ bừng.
Cô vội vàng đưa tay chống lên ngực anh, muốn đẩy anh ra, nhưng cánh tay dài của anh lại siết chặt lấy cô, sự bá đạo và cương quyết ấy khiến cô không thể nào thoát ra.