Chương 40: Kỹ năng quấn người lợi hại đến vậy

Việc khiến Tô Thanh Uyển hối hận nhất trong đời có lẽ là dùng chuyện người hiến tủy làm vũ khí để khoe khoang, đè bẹp Tô Tẫn Hoan. Cô ta không bao giờ ngờ rằng kỹ năng quấn người của Tô Tẫn Hoan lại lợi hại đến thế.

Kể từ đêm hôm đó, Tô Tẫn Hoan cứ như một oan hồn bám riết lấy cô ta, đi đâu cũng theo, khiến cô ta lúc nào cũng cảm thấy lạnh sống lưng, không yên ổn được.

Hôm nay, Tô Thanh Uyển ăn mặc lộng lẫy, tóc được làm kiểu cầu kỳ, diện một chiếc váy dạ hội xa hoa đắt tiền, chuẩn bị tham dự một buổi tiệc.

Đến bến tàu, cô ta quay đầu lại, trừng mắt nhìn người luôn bám sát phía sau, tức tối hét lớn: “Tô Tẫn Hoan, đừng có đi theo tôi nữa!”

Đôi mắt đẹp lạnh lùng của Tô Tẫn Hoan hơi nheo lại, giọng nói cũng lạnh lẽo không kém: “Nói tên ra.”

“Nói tên gì chứ? Tôi sắp đi dự tiệc trên du thuyền, xem cô làm sao mà lên được!” Tô Thanh Uyển cười khẩy, lấy từ trong túi ra một tấm thiệp mời, sau đó nghênh ngang bước lên du thuyền.

Tại bến cảng, một chiếc du thuyền rộng lớn và xa hoa ba tầng đang neo đậu. Tên “Hiên Viên” được viết rõ trên thân tàu. Những người có thể bước lên chiếc du thuyền này đều là cậu ấm quyền quý hoặc cô chủ giàu sang.

Nhìn Tô Thanh Uyển đắc ý bước lên tàu, Tô Tẫn Hoan phải thừa nhận, tuy nhân phẩm cô ta chẳng ra gì nhưng khả năng giao thiệp thì quả thực xuất sắc. Cô muốn tìm cách lên tàu nhưng bị bảo vệ chặn lại, ánh mắt của anh ta lướt qua bộ đồ T-shirt và quần bò đơn giản của cô, vẻ mặt đầy khinh miệt, giọng điệu cũng mang theo sự nhục mạ: “Mau đi đi, chỗ này không dành cho loại người như cô.”

Bất lực, Tô Tẫn Hoan đành quay người rời đi, thôi thì cô sẽ chờ ở dưới này vậy.

“Chào cô Tô!” Đột nhiên, có người gọi từ phía sau.

Tô Tẫn Hoan quay lại, thoáng ngạc nhiên: “Trợ lý Thẩm?”

“Cô Tô, trùng hợp quá! Cô cũng đến dự tiệc trên du thuyền à?” Thẩm trợ lý cười toe toét, để lộ hàm răng trắng sáng, nụ cười có phần, khụ… hơi quá đà.

Tô Tẫn Hoan hơi lúng túng: “Tôi muốn lên, nhưng mà…” Cô đâu có thiệp mời.

“Du thuyền này là của cậu cả nhà chúng tôi, tối nay cậu ấy tổ chức tiệc sinh nhật, nếu cô không ngại, có thể đi cùng tôi.” Trợ lý Thẩm mỉm cười mời mọc.

Thì ra du thuyền này là của nhà họ Hoắc, thảo nào xa hoa đến thế. Đôi mắt đẹp của Tô Tẫn Hoan sáng lên: “Cảm ơn anh còn không hết, sao tôi lại ngại được. Cảm ơn anh, trợ lý Thẩm.”

“Không có gì, nhưng mà… cách ăn mặc của cô, cần thay đổi một chút.” Anh ta liếc nhìn bộ đồ của cô, nhẹ nhàng góp ý.

Tô Tẫn Hoan nhìn quanh, hai má hơi nóng lên, ngượng ngùng đáp: “Chuyện này…”

“Cô đừng lo, trên tàu có chuyên viên trang điểm, mời đi theo tôi.” Thẩm trợ lý làm động tác mời.

Tô Tẫn Hoan gật đầu cảm kích, bước theo anh ta lên tàu.

Thẩm Anh Kiệt dẫn cô đến phòng hóa trang, trong phòng đã có chuyên viên trang điểm và tạo mẫu chờ sẵn. Khi thấy cô bước vào, họ lập tức bắt tay vào làm việc, khiến cô có cảm giác kỳ lạ như thể họ đã biết trước về sự có mặt của cô và chuẩn bị sẵn sàng để phục vụ.

Thẩm Anh Kiệt rời khỏi phòng hóa trang, đi đến căn phòng xa hoa nhất trên du thuyền. Cậu chủ của anh đang đứng ngoài ban công rộng lớn, đeo kính râm đầy phong thái bá đạo, nhìn ra cảnh biển bao la. Thân hình cao ráo vạm vỡ, góc nghiêng khuôn mặt điển trai không tỳ vết, khí chất mạnh mẽ khiến bất kỳ ai cũng phải kinh tâm động phách.

Anh ta hớn hở bước tới, cười tự mãn: “Cậu chủ, mọi việc đã sắp xếp xong.” Từ lúc cậu chủ nhìn thấy cô Tô, anh ta đã gấp rút triệu tập đội ngũ hóa trang, gửi váy dạ hội và mời cô lên tàu. Tất cả diễn ra gọn gàng, trơn tru, hiệu suất làm việc này không phải ai cũng làm được.

Hiện tại, cô Tô chính là bảo bối trong lòng cậu chủ!

Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, gió biển nhẹ nhàng thổi, làm rối mái tóc ngắn phong trần của người đàn ông, càng toát lên vẻ kiêu ngạo phóng khoáng. Đôi mắt đen sâu thẳm như hồ nước lạnh khẽ nheo lại, anh chỉ đáp: “Ừm.”