Tô Tẫn Hoan đang cố gắng thực hiện hô hấp nhân tạo cho bà cụ. Những người qua đường đứng gần đó, sợ liên lụy, đều lùi xa, chỉ đứng nhìn từ đằng xa.
Ở phía bên kia cầu vượt, một đôi mắt đen sắc bén như mắt chim ưng chăm chú dõi theo người phụ nữ đang bình tĩnh cứu giúp bà cụ. Anh không quay đầu lại mà trầm giọng ra lệnh: “Gọi xe cứu thương.”
Vệ sĩ đi theo phía sau anh lập tức rút điện thoại, nhanh chóng gọi số cấp cứu.
“Cậu chủ, có chuyện gì vậy?” Thẩm Anh Kiệt vừa mới tạm biệt Vưu Linh Lị, hấp tấp chạy đến, che mặt bị thương bằng vạt áo, tò mò hỏi.
Vệ sĩ vừa kết thúc cuộc gọi giải thích: “Một bà cụ ngất xỉu giữa đường. Cô Tô đang làm hô hấp nhân tạo cho bà.” Anh ta liếc nhìn bộ dạng che che giấu giấu của Thẩm Anh Kiệt, khóe miệng hơi giật. Gương mặt đó là do chính cậu chủ ra lệnh anh ta đánh, vậy mà trước người nhà vẫn làm bộ làm tịch, giấu giếm gì chứ.
Thẩm Anh Kiệt trợn mắt nhìn vệ sĩ, cảm thấy như răng đau nhức.
“Đợi đấy mà xem, món nợ này tôi nhất định phải trả.”
Vệ sĩ nhún vai vô tội: “Tôi chỉ làm theo lệnh thôi.”
Quay lại nhìn Tô Tẫn Hoan đang kiên trì cứu người, Thẩm Anh Kiệt cảm thán: “Cô Tô không chỉ xinh đẹp mà còn biết cứu người, đúng là tài giỏi.”
Anh ta liếc qua Hoắc Liệt Thần rồi buông lời trêu chọc: “Giỏi nhất là khiến cậu chủ của chúng ta mê mẩn, bỏ qua cả trăm tỷ lợi nhuận để tới đây xem cô ấy đi xem mắt. Thật đỉnh!”
Ánh mắt lạnh lẽo như băng của Hoắc Liệt Thần lập tức lia qua, anh đâu phải không hiểu ý mỉa mai trong câu nói đó.
Thẩm Anh Kiệt ngay lập tức bịt miệng, tự động im lặng, anh ta không muốn lãnh thêm cú đấm nào nữa.
Tình trạng của bà cụ khá nghiêm trọng, Tô Tẫn Hoan đã thực hiện hô hấp nhân tạo một lúc lâu nhưng vẫn không có chuyển biến, trong lòng cô bắt đầu sốt ruột.
“Cô gái, tôi nghĩ bà cụ không qua khỏi đâu. Cô nên rời đi sớm đi, nếu lát nữa người nhà bà ấy tới, sợ là họ sẽ bắt cô chịu trách nhiệm đó.”
Một người qua đường khuyên nhủ cô từ bỏ.
“Cơ thể bà ấy vẫn còn ấm, tôi không thể bỏ cuộc.” Giờ đây, mạng sống của một con người đang nằm trong tay cô, mồ hôi đã đọng đầy trên trán, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng cơn đau nhức ở hai tay, tiếp tục thực hiện hô hấp nhân tạo. Đúng lúc này, một bàn tay nam giới mạnh mẽ đưa tới từ phía sau, dùng khăn giấy lau đi mồ hôi trên trán cô.
Tô Tẫn Hoan nghĩ đó là một người qua đường tốt bụng giúp mình, nên không để tâm mà chỉ tập trung vào việc cứu người.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, mọi người xung quanh đều nín thở, cho rằng bà cụ đã không còn hy vọng, liên tục khuyên cô từ bỏ.
Xa xa, tiếng còi xe cứu thương vang lên. Đột nhiên, Tô Tẫn Hoan vui mừng hét lớn: “Bà ấy có nhịp tim rồi! Tim bà cụ đã đập trở lại!”
Những tràng pháo tay vang lên rào rào từ đám đông xung quanh, ai nấy đều không tiếc lời khen ngợi cô.
Đôi mắt của bà cụ từ từ mở ra, nhìn cô gái trước mặt đang nở nụ cười rạng rỡ, đôi môi bà khẽ động, như muốn nói gì đó.
“Bà đừng lo lắng, xe cứu thương đến rồi, bà sẽ ổn thôi.” Tô Tẫn Hoan nắm lấy tay bà, nhẹ nhàng trấn an bằng nụ cười dịu dàng.
Đội cấp cứu nhanh chóng có mặt, đưa bà cụ lên cáng, nhưng ánh mắt bà vẫn không rời khỏi Tô Tẫn Hoan, như muốn gửi ngàn lời cảm ơn không nói hết.
Tô Tẫn Hoan vẫy tay tạm biệt bà cụ, nhìn chiếc xe cứu thương rời đi, cơ thể cô thả lỏng. Đột nhiên, trước mắt cô tối sầm lại, cả người không còn sức, ngã ngửa về sau.
Trong tiếng hô hoán của đám đông, một đôi tay rắn chắc mạnh mẽ đã nhanh chóng ôm lấy eo cô từ phía sau, nhấc bổng cô lên.